Diễn đàn Trái Tim Yên Bái

 Quên mật khẩu
 Đăng ký
Xem: 46158|Trả lời: 10
Thu gọn cột thông tin

Tổng hợp truyện ngắn của Gào ( Cho em gần a thêm chút nữa )

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 11-4-2010 08:55 PM | Xem tất |Chế độ đọc

Mời bạn đăng ký để giao lưu kết bạn nhé <3

Bạn phải đăng nhập để xem được nội dung, nếu bạn chưa có tài khoản? hãy Đăng ký

x
Mọi truyện ngắn đều đc lấy từ blog' Gào

Gào tên thật là Vũ Phuơng Thanh,sn 1988 là một blogger nổi tiếng trên thế giới mạng. Xinh đẹp, cá tính, năng động, ở Gào còn có khả năng nội tại mạnh mẽ trong việc thể hiện những suy nghĩ và quan điểm của mình qua những con chữ. 21 tuổi, Gào xuất bản tập truyện đầu tiên này của mình một cách rất ngẫu nhiên.

Gào đg nổi tiếng với tác phẩm Cho em gần anh thêm chút nữa ...Gào viết về phụ nữ với một sự cảm thông tuyệt đối trong từng câu chuyện. Có thể đâu đó, dễ bắt gặp sự đổ vỡ, hoang mang, nhưng đó là những chi tiết thật nhất mà Gào góp nhặt ở xung quanh mình để viết. Gào không chủ định lấy chất liệu này từ cuộc sống để biến thành một tập truyện và cho xuất bản mà tập truyện tựa như 1 hành trình cảm xúc, đi qua cuộc sống của cô và mang đậm dấu ấn những nghĩ suy và sự cảm thông của những người phụ nữ dành cho nhau.


                                                                                                                                        [PDF - CHM] Tổng hợp link download truyện ngắn của Gào                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                                       
                                                        Pass download: bwt.go.vn

Các bạn vào ĐÂY để download phần mềm Adobe Reader để có thể đọc các file PDF khi download về máy.

Lưu ý: đây là bản Protable (ko cần cài đặt - tải về giải nén ra là dùng được).

Mọi thắc mắc các bạn vui lòng post tại ĐÂY

Link nào hỏng hoặc sai pass, các   bạn cứ báo cáo ngay tại topic để mình kiểm tra lại.

Link download PDF


Anh là người duy nhất yêu em

Câu chuyện ngày Valentine

Cô ấy là ca sĩ

Cho đến sáng mai

Hạnh phúc ngắn

Hình xăm con bướm đỏ

Hội nhàu nhĩ

Kỹ nữ máu - Một chuyện cặp kè

Lẽ ra anh nên trả cho em nhiều hơn

Mặc dù em muốn yêu anh

Mất

Mess

Người yêu tôi là diễn viên

Nhật kí son môi

Link download CHM (download về là đọc được ngay, không cần thông qua các phần mềm hỗ trợ khác):

Nhật kí son môi

Tổng tập truyện ngắn của Gào                                                
                                       
                                                                        
                        

 Tác giả| Đăng lúc 11-4-2010 08:56 PM | Xem tất

[Truyện ngắn] Giá như em đừng yêu anh nhiều quá!

-  Em yêu anh nhiều lắm!

- Giá như em đừng yêu anh nhiều quá, chỉ yêu anh vừa đủ thôi…

…………………………

Đó là lời tôi nghe người yêu nói sau khi đã khóc cạn nước mắt vì anh ấy.

Người tôi yêu là một người tốt, hoàn toàn không phải một kẻ xấu xa hay ỷ lại gì.

Anh ấy yêu tôi rất nồng nàn và cuồng nhiệt.

Nhưng sau tất cả sự nồng nàn, cuồng nhiệt và say đắm mà anh ấy trao cho mình, tôi lại tự tay đâm chết dần những cảm xúc ấy.

Anh ấy nói đúng, giá như tôi đừng yêu anh ấy nhiều quá, chỉ yêu vừa đủ thôi, thì tôi đã không phải khóc nhiều như thế này. Khóc trong cô đơn, khóc trong tuyệt vọng, khóc trong sự ghẻ lạnh và khóc trong vô vàn sự tủi nhục đơn côi.

Chỉ có một mình tôi còn lại sau rất nhiều dâng hiến, chỉ còn lại một mình trong bóng tối với sự sợ hãi lớn lao bao trùm thân thể. Tôi bắt đầu hủy hoại mình.  Hủy hoại bản thân để quên đi những cơn đau đang bóp nghẹt.

Nỗi đau chồng chất lên nỗi đau, rất nhiều nỗi đau tâm hồn đang cắn vào thể xác. Những nỗi đau ám ảnh làm con tim tôi trở nên nhễ nhãi máu… Những cơn đau dồn dập bóp lấy trái tim non yếu ấy… Và cắn xé thân hình bé nhỏ của tôi.

Tôi không còn nhận ra mình nữa, tôi chỉ biết một đứa con gái nào đó, trong hình hài bệ rạc này, đang cắn cho cánh tay của mình chảy máu. Răng nó lún sâu và da thịt, và nước mắt nó thấm đẫm những vết thương.

Để giảm đi những nỗi đau tâm hồn hơn cả thấu xương buốt thịt, tôi chỉ còn biết một cách duy nhất thôi là tự cắn xé tấm thân này.

Tôi sợ cô đơn, rất sợ cô đơn…

………………………………..

Năm tôi 15 tuổi, tôi yêu một người con trai hơn mình 2 tuổi. Anh ấy là mối tình đầu của tôi, rất lịch lãm, đẹp trai, phong trần và quyến rũ nhưng vẫn chỉ là một… thằng bé.

Từ “thằng bé” giải thích rất nhiều điều về một người đàn ông. Đó là tò mò, ham hố, nông nổi, thiếu suy nghĩ trong hành động và vô trách nhiệm trong việc làm.

Nếu một “thằng bé” được giáo dục tốt sẽ sợ hãi những hậu quả tai hại sau khi nó nhìn thấy việc mình làm thực sự tệ.

Nhưng tôi không yêu một “thằng bé” được giáo dục tốt, tôi yêu một thằng bé được giáo dục tồi, hay đúng hơn là một thằng bé vô giáo dục. Nó cảm thấy hả hê với những “hậu quả” và luôn xem đó là “thành quả”. Nó cợt nhả với nỗi đau nó gây ra cho người khác và lấy làm sung sướng với những việc không tốt mà mình làm. Nó là một “‘thằng bé” quá đà trong cảm xúc và hung hãn trong hành động.

Phụ nữ xấu thì quyến rũ, đàn ông xấu thì hấp dẫn.

Phụ nữ xấu quyến rũ đàn ông tồi. Nhưng đàng ông xấu lại hấp dẫn phụ nữ tốt.

Thế nên, lần lượt rất nhiều người sa vào lưới tính của thằng bé 17 tuổi. Bởi những cô bé 15 tuổi thì không biết nhiều và cũng chẳng biết điều, chỉ biết yêu và ngu ngốc ngớ ngẩn với tình yêu đó.

Chưa kể cái con bé 15 tuổi đó lại là một đứa ngu ngốc bất kể tuổi tác như tôi.

Tôi không thể kể chi tiết rằng người yêu tôi khi đó đã cưỡng hiếp tôi như thế nào, bởi vì thực sự thì đó có được xem là hành vi cưỡng dâm hay không thì tôi cũng hoàn toàn không rõ nữa.

Tôi chỉ biết rằng lúc đó, tôi cũng chẳng phản ứng gay gắt lắm với việc người đó đè lên người mình cho dù rất khó chịu, thậm chí ghê tởm và cảm giác đau đớn. Tôi không phản kháng vì tôi sợ. Không phải sợ cha mẹ biết, không phải sợ thầy cô hay, không phải sợ bạn bè cười, không phải bởi vì sợ bất kỳ người nào trên thế gian này. Mà đơn giản chỉ bởi vì tôi sợ, nếu tôi phản kháng, người ấy sẽ bỏ tôi mà đi. Tôi sẽ sống sao trên cuộc đời này nếu thiếu đi người ấy?

Tôi biết người ấy đã làm như thế này, không chỉ với một mình tôi mà còn với nhiều đứa con gái khác nữa.

Đó là trải nghiệm.

Con trai mới lớn cần thật nhiều trải nghiệm. Tôi đã cố gắng “lừa đảo” suy nghĩ của mình như vậy. Thật may mắn, tôi đã “lừa đảo” bản thân rất thành công… để nhịn nhục một thằng đàn ông khi bản thân tôi còn quá bé nhỏ.

Sau này, tôi luôn nói với những đứa em nhỏ tuổi hơn mình rằng, người đàn ông đầu tiên, mối tình đầu của một người con gái rất quan trọng. Bởi mối tình đầu ảnh hưởng vô cùng lớn lao tới tư duy và suy nghĩ của đứa con gái đó về tình yêu và về đàn ông.

Và bởi vì, tôi đã có một khởi đầu lệch lạc, một mối tình đầu tệ hại với một người đàn ông ích kỷ, nhỏ mọn, lăng nhăng và xấu xa, nên tôi đã có một sự trưởng thành sai lầm, một nhận thức sai lầm về tình yêu và cái nhìn méo mó về đàn ông. Song. tôi luôn xem điều mình nhìn nhận là chân lý. Bởi vì đàn ông đều tồi và tình yêu nào cũng sẽ như thế, nên tôi chấp nhận nó, không phản kháng nó.

Quay lại với người yêu đầu tiên của tôi, cái người đã làm tôi đau đớn không chỉ một lần mà rất nhiều lần trong suốt thời gian nửa con nít nửa thiếu nữ ấy, anh ta đã bỏ tôi rất sớm sủa. Nhưng thời gian tôi yêu anh ta không dừng ở khi anh ta bỏ tôi… Nó kéo dài, rất dài rất dài sau đó….Thời gian được tính bằng… hàng năm ròng.

Tôi cứ âm thầm yêu người đó, dõi theo người đó, lo lắng cho người đó và đợi chờ người đó.

Khi nghĩ lại, tôi bỗng thấy mình giống như một cái máy thủ dâm tự động.

Một người bạn của tôi ở Hawaii có lần khoe với tôi rằng, ở đó, người ta mới lắp một loạt các máy thủ dâm tự động tại nhà vệ sinh nam. Mỗi lần “giải quyết nhu cầu sinh lý” ở cái máy này thì người dùng sẽ phải trả vào máy 1 đô la. Bạn tôi gọi cái máy đó là thứ kỳ diệu dành cho mấy thằng vô gia cư và ăn mày.

Sau này, khi nghĩ tới người yêu đầu tiên, tôi luôn thấy anh ta là ănn mày, còn tôi là cái máy thủ dâm tự động nằm trong nhà vệ sinh đó. Thật khốn khổ khi yêu một người mà hoàn toàn lập lờ không biết anh ta có yêu mình hay không. Bởi vì đàn ông nói yêu khi đang lên “đỉnh” thì là điều không tin được. Anh ta chỉ nói yêu tôi được mỗi lúc anh ta sướng.

Có chúa cũng chẳng biết vì sao tôi yêu một người đàn ông chỉ đến với tôi vì tình dục, và đến với hàng chục con khác cũng chỉ vì cái tương tự như thế thôi.

Nhưng tóm lại, tôi đã rất yêu anh ta… Một tình yêu mà tôi nghĩ rằng mình chẳng thể dứt ra.

……………………………………

Nhưng tôi vẫn dứt ra được.

Nói như thế quả thực chẳng chính xác lắm.

Bởi tôi không tự dứt ra được.

Mà là anh ta dứt tôi ra và vứt tôi đi bằng được.

Anh ta đính hôn.

Và tôi chôn chân trong nỗi đau đó một cách đớn hèn.

Trời mưa, sấm chớp đùng đoàng. Tôi đứng với nỗi đau hé miệng toang hoác, xót xa vô bờ bến dưới cơn mưa như trút nước và khóc… Khóc trong câm nín để nước mưa hòa tan nước mắt tôi.

Anh ta biến mất khỏi cuộc đời tôi như chưa bao giờ xuất hiện, chỉ để lại một câu nói còn y nguyên hình vết chém rằng: “Anh yêu cô ấy!”. Khi đó tôi 20 tuổi.

…………………………………

Trong một thời gian ngắn tôi cặp kè với rất nhiều người đàn ông. Ngoài yếu tố ngoại hình tôi không quan tâm nhiều lắm về phẩm chất. Bởi đối với tôi, đàn ông hẳn là không có một phẩm chất nào cần phải tìm tòi và đáng xem trọng. Dù ngoại hình khác nhau, cách cư xử và thể hiện khác nhau, thì chúng vẫn có chung khá nhiều điểm tương đồng: máu lạnh. dã man. lăng nhăng và lăng loàn đĩ thõa.

Tôi không có khái niệm đàn bà là đĩ. Nhưng tôi có khái niệm thằng đĩ thằng phò.

Đàn ông được tôi xem là con người thì chẳng có thằng nào cả. Bố tôi thì tôi xem là bố, anh em thì tôi xem là anh em, tôi không gọi họ là đàn ông, thế nên tuy họ giống đàn ông, nhưng họ không phải đàn ông với tôi, nên họ vẫn là con người.

Thực ra, không phải là tôi không muốn yêu, mà không một người đàn ông nào cho tôi cơ hội để yêu họ. Họ có những hành động quá đà, có những biểu hiện khiếm nhã và cả cách cư xử lố lăng, trong khi tôi thì yếu ớt trong niềm tin, thiếu thốn trong hy vọng và kỳ thị ở đàn ông.

Và rồi, để có được cái gọi là tình yêu, tôi cũng đã chấp nhận một người, chấp nhận đến cam chịu tất cả những nỗi đau mà sau sự chấp nhận đầu tiên ấy, người đó liên tiếp giáng xuống đầu tôi.

Tôi không biết đàn ông nghĩ gì, tôi chẳng hiểu họ được bao nhiêu. Tất cả những gì tôi biết là chiều chuộng họ và cam chịu họ.

Tôi bị người yêu sau này của mình đánh rất nhiều bởi vì tôi… nói quá ít. Bởi vì tôi…. luôn mỉm cười. Bởi vì…. tôi thánh thiện đến mức giả tạo ( theo cách mà anh ta thấy ) và tôi còn bị đánh bởi vì… tôi không hề phản kháng.

Rồi tôi bị người yêu cắm sừng vì… không biết cách ghen tuông. Tất nhiênn rồi, làm sao tôi ghen được khi tôi luôn nghĩ đàn ông hiển nhiên phải lăng nhăng như thế.

Thật lạ lùng đúng không? Số phận thật lạ lùng và cuộc đời thật quá nhiều thứ quái gở!

………………………………………..

Có một thiên thần đã kéo tôi ra khỏi vũng lầy nhơ nhuốc đó, kéo tôi ra khỏi đám bùn đen không cảm xúc của những chuỗi ngày tăm tối nọ.

Có một thiên thần đã làm việc mà tưởng như chẳng thần thành nào làm được, đó là thắp sáng lên trong tôi ngọn lửa về một thứ tình cảm thiêng liêng đã lụi tàn và niềm tin vào những người đàn ông tốt.

Tôi không còn gọi đàn ông là thằng đĩ thằng phò, không còn xem họ như đám súc vật nữa….

Anh ấy, thực sự đã làm được một điều kỳ diệu đối với cuộc đời tôi.

Anh ấy rất nhẹ nhàng, dịu dàng và lãng mạn. Rất ân cần chân thành và rõ ràng.

Tôi yêu anh ấy.

Tôi như được tái sinh.

……………………………………….

Nhưng rồi một ngày, anh ấy đến và nói với tôi rằng:

- Anh cảm thấy rất mệt mỏi!

Tại sao? Tại sao? Em yêu anh nhiều thế cơ mà. Em lo lắng cho từng centimet trên thân thể và tâm hồn anh. Em hiểu anh. Em biết anh muốn gì và luôn làm điều anh muốn.

- Đúng thế, anh mệt mỏi vì em yêu anh đến nỗi anh không thở nổi. Em quá tốt và quá yêu anh làm cho anhh không biết phải yêu lại em như thế nào. Làm cho anh mệt mỏi tới nỗi không biết phải yêu em ra sao.

………………………………………….


Tôi đã sai!

Có biết tôi sai từ đâu không?

Tôi sai từ việc dùng cách yêu người này để yêu một người khác.

Bởi vì tôi đã từng bị bỏ rơi, bởi vì tôi đã yêu người lăng nhăng và chẳng yêu mình. Nên vì thế tôi yêu người yêu tôi tha thiết bằng cách yêu kiểu “rút kinh nghiệm” từ những người trước của mình. Tôi sợ bị bỏ rơi trong khi anh ấy không hề như những người trước, chưa từng và không bao giờ có ý định bỏ rơi tôi. Nhưng nỗi sợ hãi mất đi anh ấy như những người trước, khiến tôi trói buộc anh trong quá nhiều sự quan tâm, ân cần và chu đáo.

Bởi vì người yêu cũ muốn tôi ghen. Yêu người tôi yêu tôi lại ghen mù quáng, trong khi anh không xem ghen là yêu, anh xem ghen là sự thiếu tự tin của tôi đối với bản thân mình.

Và nhiều rất nhiều điều sai tôi đã làm khi yêu anh nữa. Quá chiều chuộng anh khiến anh thay đổi bản thân mình. Tôi yêu anh quá nhiều làm anh yêu tôi chẳng được bao nhiêu với tốc độ điên cuồng vũ bão ấy. Anh cảm thấy anh thụt lụt và đơn độc trong tình yêu này…. Và anh mệt mỏi.

Khi một thứ quý giá bất ngờ tới với mình, ai chẳng muốn bao bọc nó thật kỹ. Nhưng một khi thứ quý giá đó không phải là một vật vô tri thì sự bao bọc đó sẽ làm cho nó không thể nào chịu đựng nổi.

Tôi buồn bã và thực sự đau đớn, từng lớp da của tôi như tróc ra khỏi thân thể vì cảm giác hoang mang không thể biết mình phải làm gì. Thực ra tôi vẫn trách anh, cho dù tôi có hiểu, nhưng trách cứ vẫn là bản tính của phụ nữ lắm điều.

Tim đau, ngực dẫy dụa khóc quằn. Nỗi sợ hãi gần như xâm chiếm và đánh bại hoàn toàn lý trí.

Nếu anh rời bỏ tôi, tôi sẽ không thể đi nổi con đường này. Niềm tin mới hôm nao được đốt cháy, sẽ vĩnh viễn chỉ còn lại tàn tro rơi rụng.

Tôi sợ tất cả những điều đó. Sợ hãi vô cùng cảm giác bó buộc của cô đơn. Đừng bao giờ yêu một người theo cách mà ta đã từng yêu một người… khác… Bởi vì làm như thế, ta sẽ mất người đó….


…………………………………

– Anh à, em sẽ không yêu anh nhiều quá, sẽ chỉ yêu anh vừa đủ thôi. Thế nên anh đừng rời xa em nhé!

-  Không phải để em khóc, không muốn để em đau mà bởi vì anh luôn muốn ở bên em, không muốn rời xa em, nên anh mới nói ra cho em hiểu, để anh có thể yêu em nhiều hơn…

- Em sẽ không bỏ cuộc cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

- Em không cần phải cho anh biết điều đó…

- Oh, em hiểu…. Bởi vì… đôi khi… phụ nữ xấu xa mới là đàn bà quyến rũ!


…………………………….

Chúng tôi đã chọn cho mình một khoảng lặng. Một trạm nghỉ chân trên cả đoạn đường dài. Đầy rẫy những sợ hãi, học yêu một người ít đi, còn khó khăn hơn gấp nhiều lần phải yêu người đó nhiều lên…

Thả lỏng ra… và rồi nắm lại thật chặt!

…………………………….


– Anh rất yêu em!


Gào – 26/2/2010

LTG: Yêu là một thứ phải học rất nhiều. Không phải cứ chiều người yêu là tốt. Yêu là một thứ không dành cho người dốt. Phải biết mềm nắn rắn buông. Yêu không có chỗ cho quá khứ. Yêu luôn là cảm giác của hiện tại. Đừng ỷ lại quá khứ, hãy hoàn tất hiện tại cho tốt và chú ý một chút dịu dàng cho tương lai!

 Tác giả| Đăng lúc 11-4-2010 08:58 PM | Xem tất

Lời tự thú của em: Em hay ghen cực kỳ í! :* :X

Thư của một đứa con gái, một người phụ nữ

Gửi anh, một thằng con trai, một đứa đàn ông

Thư của đàn bà nham hiểm – gửi đàn ông ngoan hiền :”>

Ghen không phải là yêu.
Ghen là cảm giác muốn sở hữu.


Tuy nhiên, trong tình cảm, ai dám chắc rằng muốn sở hữu không phải là một phần của tình yêu?

Em rất hay ghen anh ạ. Nhưng trên cả việc hay ghen, em còn có lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh của một đứa con gái “bị xem” là tự tin nên em không bao giờ hoặc ít khi dám thể hiện cái thói Hoạn Thư của mình ra mặt.

Tất cả mọi người nhìn vào em, đều nói em không biết ghen. Một cô gái quá tuyệt vời và “thoáng” làm sao, có thể ngồi bàn ra bàn vào những chủ đề nóng bỏng đầy hứng khởi. Ai yêu cô ấy thì sướng quá rồi, được chăm như chăm em bé, được chiều như chiều baby và lúc nào cũng tâm lý, chả tranh cãi bao giờ, không ghen tuông và luôn tôn trọng đối phương triệt để.


Nhưng thực ra đó là bề ngoài em tỏ ra như thế, vì em sĩ mà, thích làm thần tiên chứ hem thèm làm ác quỷ. Mọi thứ về em đều đúng, người ta tả rất không sai, chỉ có một điều sai, là em không phải ko biết ghen, mà em ghen thâm, ghen ngầm, ghen âm ỉ. Đặc biệt, em rất thích dùng quỷ kế í :”>

Em sẽ rất khó chịu nếu anh nhìn một cô gái. Nhưng em sẽ không nói ra mà thay vào đó em sẽ cười và nói rằng: “Con bé đó ngon nhỉ?” Rồi cùng anh bình luận hỉ hả ( nếu anh muốn ) rằng con này thế nọ thế kia, quăng lên giường thì thích thế kia thế nọ.

Em sẽ rất bực mình nếu biết anh đang tán tỉnh hoặc tỏ ra thân thiết với ai đó kể cả là nam hay nữ, trừ em ra ( tất nhiên ).

Em sẽ phát điên nếu biết anh cảm thấy ngưỡng mộ một diễn viên, hoa hâu, người mẫu hay bất kỳ nhân vật gì to tát hơn.

Em có thể ghen cả với đội bóng anh thích, em sẽ ngồi với bộ mặt hậm hịch, theo dõi hết cúp C1 không phải vì thích bóng đá mà chỉ vì em ghen. Nếu anh thích Chelsea, em sẽ ngồi xem để trù cho Chelsea thua đi. Hay nếu anh thích MU, mặc dù e cũng thích đội đó lắm đấy, nhưng không thể ko xem nó là kẻ thù, khi anh quyết tâm để wallpaper hình đội bóng mà vắng cái mặt của em. Bởi vì với em, nếu anh thích nó, thì nó là cái gì, em cũng sẽ xem nó như … tình địch. Ôi nhưng anh hãy cứ thích bóng đá đi, thích đội gì cũng đc, em sẽ giả vờ ko ghen với mấy thằng mặt quần đùi đến bẹn, chạy lon ton tranh trái bóng tròn


                               
Đăng nhập/Đăng ký mở rộng
)

Và em cũng chả thèm giấu giếm nữa đâu, em luôn tỏ ra friendly với người yêu cũ của anh ( nếu tình cờ gặp, hoặc là nghe anh kể ), nhưng em sẽ ghét cô ta cực kỳ, ghét không lý do gì hết, chỉ đơn giản là vô cùng ghét, vì cô ta đã được phép sở hữu anh trước em. Nói ra điều này thì em đã lật bài ngửa mất tiêu rồi. Sau này ko dở trò thân thiết với những cô tình, cô bồ của anh được nữa. Buồn ghê. Nói trắng ra thì nói cho hết nha, mỗi lần nhìn người yêu cũ của anh, em ko muốn moi gan móc tim, rạch mặt thì hơi phí, nhưng em lại luôn cười cái nụ cười như mùa thu tỏa nắng ấy chứ. Gớm chưa?

Hừ, em còn ghét cực kỳ con đàn bà nào muốn ve vãn anh. Ôi, chỉ có đàn ông mới làm những người đàn bà trở nên căm ghét nhau đến vậy. Thủ đoạn phải vô cùng thủ đoạn Nếu những con đàn bà khác cứ ngu mà tỏ ra nguy hiểm thì em là cái loại thực sự nguy hiểm nhưng cứ giả vờ ngu í :”> Thật í :”>

Anh đừng lo sợ nhé, em chỉ dọa anh tí thôi :”> Em là người biết nghĩ lắm, muốn người em yêu được vênh mặt với cuộc đời. Đi với anh, anh đừng ghen nếu em chăm lo cho bạn anh, quan tâm đến gia đình anh, và thân thiện với những người xung quanh anh. Bởi vì em muốn người em yêu luôn tự hào khi có em, và nhận được những lời khen vì đã yêu một cô gái thật tuyệt vời.


Ghen tuông là một trò chơi của cuộc đời, nó sinh ra để cho người ta tự dằn vặt. Em sẽ không bao giờ để sự ghen tuông lộ ra trên khuôn mặt, chỉ đặt nó trong lòng thôi

Nhưng anh à, anh sẽ chẳng bao giờ thấy sự ghen tuông ấy, thể hiện ra trên khuôn mặt hay hành động của em. Em sẽ luôn cười tươi như hoa và tỏ ra bàng quan cực kỳ với những gì mà anh tập trung chú ý. Em sẽ chẳng buồn liếc mắt tới anh khi anh đang xuýt xoa khen một cô gái nào, càng “giả vờ” cực kỳ siêu khi anh đang lượn lờ comment ảo tung chảo ( nếu có ). Thực ra lúc đó em ghen lắm đấy, nhưng mà chẳng lẽ lại nói là em ghen à? Sĩ diện để đâu? No no

Em thích trong mắt mọi người, và cả anh nữa, em là một cô gái hết sức bình tĩnh. Em có thể là cả một tượng đài nguy nga cho lòng vị tha và sự chín chắn chăng? Có lẽ em muốn mình như vậy. Thỉnh thoảng em còn nói những câu rất cứng như: Em không bao giờ ghen . hoặc. Anh mà ghen là anh mất em đấy!

Nhưng anh à, thực ra không phải vậy, em rất hay ghen và em cũng đôi khi rất thích nhìn anh ghen. Thích cái cảm giác anh càu nhàu về việc sao em lắm thằng tán thế, thích ra vẻ là em cũng thích mấy thằng đang để ý tới em lắm cơ, để cho anh tức.

Đối với em, sự hậm hực của anh khi ghen rất đáng yêu. Vì em biết anh là đàn ông, anh cũng sẽ không thoát khỏi tính sĩ diện bản chân của nam giới, luôn tỏ ra ta đây rộng lượng và ứ cần đếch thèm. Anh sẽ bứt rứt vì ghen nhưng ko dám thừa nhận thẳng, cứ lằng nhà lắng nhằng dò hỏi rất vu vơ.

Những lúc anh ghen mà ko dám nói ra, anh thực sự đáng yêu lắm. Em muốn nhảy lên nhắm tít mắt và ôm anh thật chặt, eo ơi, sao dễ thương và trẻ con thế này?

Chúng ta đều là những người đặt niềm kiêu hãnh lên trên cả sự ghen tuông mù quáng. Điều đó làm chúng ta trở nên thực sự rất buồn cười. Không dám thừa nhận là mình quan tâm đến đối phương nhiều lắm và muốn sở hữu họ cưc cực kỳ. Vậy thử hỏi, ghen hay không ghen thì mù quáng hơn nào? Lêu lêu


                               
Đăng nhập/Đăng ký mở rộng
)

Bởi vì người ta cứ bảo và người cứ dạy chúng ta rằng, khi yêu đừng nên ghen tuông làm gì. Người ta cứ nói, chỉ những người thiếu tự tin thì mới hay ghen và thế này thế nọ.

Nhưng em í, em là người thừa tự tin í. Em ko xinh nhưng mà em đẹp :”> Em không khôn nhưng mà em thông minh :”> Em không nhiều tiền nhưng mà em giàu :”> Em chẳng phải người mẫu đâu nhưng em là người chuẩn :”> Hí hí :”>

Thế nên nếu ghen một chút xíu thì cũng đáng yêu chứ sao? Ghen một chút xíu để cho anh biết em muốn có anh nhiều và em yêu anh lắm lắm. Ghen một chút xíu để cho anh biết người phụ nữ này cũng thâm nho nhọ đít lắm hahaha, cũng trẻ con buồn cười lắm, cũng ngờ nghệch ngu ngơ hơn nhiều cái vẻ cứng rắn, phớt đời mà cô ấy hay thể hiện ra đấy.

Giá như thọc tay vào cuộc sống của người khác khi mình yêu họ là một việc đáng hoan nghênh, thì em sẽ ko ngại ngùng công khai sự hậm hực vì tình ko giới hạn của mình.


Nhưng, trên cả ghen tuông và sự cắn xé bản thân ấy, em biết rằng anh cần có một cuộc sống riêng. Tạo cho anh một khoảng không gian riêng là cách để anh tìm về bên em khi mệt mỏi. Em không ghen để anh có thể nói những gì anh nghĩ, chia sẻ những việc anh làm mà không sợ em oang oang bắt lỗi. Em không tỏ ra quá quan tâm tới những gì anh nói, để anh không cảm thấy lúng túng khi trót nói sai.

Nhiều lần em biết rằng anh nói dối, em cũng không cố chứng minh là anh đang dối trá để làm gì. Lời nói dối đôi khi cũng chẳng lấy gì làm “nguy hiểm”. Mặc dù em rất nham hiểm và cực kỳ thích điều tra, em hay kiểm chứng để biết là mình ko bị ai lừa cả, vì em chả phải loại cả tin. Nhưng thói quen giả vờ không biết những thứ đã biết, là cách em triệt tiêu được cảm giác em quá đỗi nguy hiểm với anh.

Nhưng thực lòng, em không muốn anh nói dối em đâu. Lời nói dối vô hại thôi nhưng cũng làm em buồn rầu, bởi vì anh nói dối là anh đã không tin em thì phải? Em chẳng ngại là một cái thùng nước gạo, cho anh dạo qua đổ bớt nỗi ưu phiền… nhưng trước tiên, anh phải thành thật với em mới được.

Ghen làm cho con người ta rất hèn nhưng em sẽ trèo lên cái hèn để phang ngay vào mặt nó. Thế nên, cho dù em nói rất cứng, em cười rất tươi, tỏ ra rất bình thản, thì thỉnh thoảng anh hãy dùng sự nhạy cảm của một người đàn ông tinh tế, để biết được điều gì có thể làm em buồn, thứ gì có thể khiến em vui và việc nào có thể cho em cực kỳ sung sướng. Bởi vì anh, nên em đã cố gắng, chống đối với thói xấu của chính mình. Nên đôi khi sự tinh tế của anh lại là phần thưởng vô cùng to lớn cho sự quan tâm của em đến với anh!

 Tác giả| Đăng lúc 15-4-2010 08:39 AM | Xem tất

mùa đông lạnh...vòng tay lạnh ( đọc gần giống Linh hồn vẫn tồn tại :D )

Người tôi yêu viết văn để sống. Mọi câu chuyện của em đều bắt đầu bởi u ám và kết thúc đầy u tối, liệu như vậy có ổn ko? Em khóc ở đời và em làm người ta khóc giống y như đời trên giấy… Khi nhìn thấy những câu chuyện ấy của em, đôi khi tôi đau lòng…

Em bò lăn ngủ gục ngay trên bàn phím, với những trang bản thảo dang dở đang chờ em, tôi đi qua nhìn em mà lòng xót xa….

Tôi biết, nước mắt em đã rơi nhiều lắm, lăn xối xả như là chẳng điều gì có thể khiến em cầm lòng. Cứ sau một đêm, trên những dòng chữ dài xuôi về hai thái cực: sự sống và cái chết, em lại uống những ly rượu màu đỏ sẫm rồi gục đi mệt lả.

Em đã sống cô đơn như thế rất nhiều ngày qua, ngay cả khi em có tôi bên cạnh, tôi ở bên em … mà em vẫn cứ mãi cô đơn.

Em học thói quen gói ghém lòng em như thế từ bao giờ? Từ trong hơi men và len vào từng câu chữ…

Chua chát…

Tôi không muốn em như vậy, tôi muốn em là chính em nhưng không phải bằng cách đau khổ đến nhường ấy… Phụ nữ cần được nâng niu, tôi đã bên em cho hết mọi yêu chiều nhưng hình như tôi lại là loại người không biết nâng niu phụ nữ.

Phụ nữ cần được đòi hỏi, tôi đã mòn mỏi chờ em đòi hỏi, nhưng chỉ là những câu nói lặng thinh và ánh mắt có in hình giọt nước….

Một năm rồi, em vẫn cứ thế sao?

Từ khi nào, em đã không còn muốn khác? Một nỗi buồn man mác liệu có đủ dinh dưỡng để nuôi sống trái tim em?

  

…………………………………………

Tiếng trẻ con khóc vang lên như một khúc ca gọi hồn, cô ấy đờ đẫn và uể oải bước tới đưa nôi cho đứa trẻ…. Một nụ cười thật nhẹ và thật khẽ, đứa trẻ đã lặng im…

Trước đây cô ấy ít khi cười, nhiều khi muốn chọc cho cô ấy cười một chút thôi cũng khó. Đã có lúc tôi nhăn nhó, nói cô ấy là một cô nàng “tự kỷ”… cô ấy cười: “Em chỉ mắc một chút chứng trầm cảm thôi.”

Cô ấy thích sự nhẹ nhàng đến đơn điệu. Mà cuộc sống luôn đem lại cho ta những ước muốn ngược đời. Càng thèm khát sự nhẹ nhàng bao nhiêu thì cuộc sống của cô ấy lại luôn xoay theo chiều… dữ dội….

Thằng bé lại khóc, cô ấy nựng nó trên tay: “Con hư quá, khuya rồi con biết không? Ngoan nào, ngoan nào, ngủ đi.”

- Em cũng ngủ đi chứ, giờ này khuya lắm rồi, em ko ngủ, con khóc đòi mẹ ngủ đấy.

Tôi đứng bên cạnh cô ấy thì thầm nhưng cô ấy ko thèm quay lại trả ời tôi lấy một câu. Càng ngày càng đáng ghét, cô ngốc, người đàn bà kênh kiệu.

Tôi nhìn đứa con của mình.

- Con thật hạnh phúc khi có mmột bà mẹ thật đẹp, phải ko bé yêu….

Thằng bé ngủ rồi, chắc nó không còn nghe được những gì tôi nói.

Cũng được 3 tháng rồi còn gì, mà vẫn còn quấy đêm hoài như thế, chỉ cực cho bà mẹ trẻ, nhỉ?

Cô ấy đứng bên cửa sổ, gió tháng 11 lùa về, hơi lạnh chạy qua khiến tôi nghiêng ngả, cô ấy khẽ run người, co mình, lấy hai tay ôm lấy chính mình.

- Sao ko để anh ôm em thật chặt?

Cô ấy khóc, nước mắt chảy thành từng vệt dài lăn trên hai gò má… cứ đẫm dần lên , nước mắt chảy dày bờ mi buồn….

- Em lạnh lắm, anh ôm em chặt, thì ai ôm anh chặt? Anh có rét không?

  

………………………………………………..

Cuộc đời tôi có nhiều sai lầm mà nếu cho tôi được một lần làm lại, tôi sẽ không cho phép mình sai nhiều như thế.

Như đa số những người đàn ông còn quá trẻ, tôi ko hiểu giá trị của tình yêu, càng ko thể biết, ai yêu mình… nhiều nhất.

Khi tôi ở Hy Lạp cùng mẹ, (mẹ tôi làm cho một công ty du lịch, bà rất hay đi đây đó và thỉnh thoảng, nếu tôi có muốn đi cùng, bà cũng sẽ ko từ chối, nếu điều đó ko quá ảnh hưởng đến việc học của tôi) có một nhà chiêm tinh, đã nói với tôi về những chòm sao chiếu vào vận mệnh. Ông nói tôi là một kẻ sẽ cô đơn trong con đường độc bộ, những vì sao chiếu vào bản mệnh tôi nói lên điều đó. Một kẻ ngang tàn sẽ luôn làm những điều sai trái.

Tôi chẳng tin vào những chòm sao, cũng như bao người, tôi không hiểu nhiều về nó, nhưng có lẽ sau này, ngồi đâu đó chiêm nghiệm, tôi và những người có chòm sao như tôi, sẽ thấy rằng điều đó hẳn là đúng đắn lắm. Tôi đã sai trái rất nhiều như chính những chòm sao phản chiếu.

Đã có rất nhiều người con gái muốn tôi ôm lấy họ, xem tôi như một hoàng tử, ôm lấy họ để họ được nũng nịu, yếu mềm, họ khóc khi vòng tay tôi đi xa, không còn chiều họ them được nữa. Nhưng có một người lại muốn ôm lấy tôi, không muốn buông ra, đó chính là cô ấy.

Đôi khi khóc một mình nhưng muốn tôi nhìn thấy, đôi khi đau một mình nhưng lại muốn tôi chạm lấy nỗi đau ấy.

Ừ, tôi yêu cô ấy, có lẽ thế!

Có điều, thói quen phạm sai lầm thì tôi chưua bao giờ bỏ cả. Điều này, sau này làm tôi xót xa mỗi lần nghĩ lại.Nhiều lần, tôi làm cô ấy đau lòng, không đúng, đã làm cô ấy rất đau lòng…. À mà cũng chẳng phải, tôi đã giết chết dần sự cảm nhận nỗi đau của cô ấy….

Trước khi quen cô ấy, tôi ngủ với bao nhiêu người đàn bà, tôi còn chẳng nhớ nổi nữa? Lần đầu tiên là năm lớp 9, với mối tình kéo dài 9 ngày. Sau này, cô bạn 9 ngày đó rất hận tôi. Có lẽ là lần đó tôi nhớ nhất vì nó là lần đầu tiên. Sau này tôi quan hệ nhiều “như một thằng điên” và ko thể nào nhớ mặt, nhớ tên cũng như số lần mà tôi đã làm chuyện ấy.

Tôi gặp cô ấy khi tôi học lớp 12, thấy cô ấy hay hay, đơn giản chỉ vậy.

Như bản tính trầm cảm của người đàn bà bí ẩn, cô ấy thật ít nói, và rất chuẩn mực. Thời gian bỏ ra để chinh phục cô ấy khiến tôi “cai” nhiều thứ. Suốt một thơi gian dài, tôi chỉ biết có “một mình” cô ấy thôi, không và không ai khác cả.

Và thế là cô ấy đã yêu tôi.

Yêu có lẽ là nhiều lắm.

Cô ấy tắm mưa để chạy đến đem cho tôi một cây dù, khi tôi tan học.

Xé cái váy đang mặc mà cô ấy thích nhất để cầm máu cho tôi khi tôi ngã xe.

Bán đi thứ đồ kỷ niệm quý giá của mẹ để lại ( cô ấy mất mẹ từ nhỏ) khi tôi có lung lay về tài chính khi quá tay văng bạc rất nhiều.

Ôm tôi thật chặt khi tôi bị bố đánh vì đã dám cắm xe.

Làm thêm kiếm tiền giúp đỡ bạn thân tôi khi biết nó gặp khó khăn.

Luôn ở đó khi tôi cần và ko hề than trách. Dù tôi làm gì, cô ấy cũng đều luôn tha thứ….

Người đầy vết xước bởi những cơn say của bố, mắt sưng và thâm quầng vì khóc lóc chờ tôi những lần ham chơi. Vậy mà tôi, thì ko làm gì cho cô ấy cả….

Rồi cô ấy tiều tuỵ đi, suy sụp đi, yếu ớt đi….Cho đến khi cô ấy phát hiện ra, tôi đã ngủ với bạn thân của cô ấy, cô ấy cũng bỏ qua rất đỗi xuề xoà… Cứ xem như là ko hề biết.

Bạn thân cô ấy xấu hổ, khóc lóc và van nài, cô ấy chỉ cười cứ như người ngoài cuộc. Thật lạ lùng, điều đó làm tôi nổi khùng. Tôi không thể chịu được cái sự khoan dung thái quá ấy…

Vậy là tôi thách thức, thách thức cô ấy với những cuộc tình mới của tôi, đầy tội lỗi, tôi công khai, ngày lại ngày tôi đâm cô ấy thêm sâu và thêm nặng.

Sẽ chẳng ai tin, cũng giống như tôi ko dám tin, rằng tình yêu lại có sức mạnh diệu kỳ đến thế. Cô ấy cứ lầm lũi bám đuổi lấy tôi. “Em chỉ muốn em ôm lấy anh”, “Em sẽ buông tay ra khi mà anh thực sự hiểu điều anh muốn.”

………………………………………….



Phụ nữ không biết rằng, họ càng yêu thương người đàn ông của mình bao nhiêu thì càng hứng chịu sự hắt hủi bấy nhiêu. Cô ấy chắc hẳn ko biết điều ấy.

Một ngày kia, tôi suy sụp, ngồi trên dốc những con đường ghồ ghề tội lỗi, tôi cảm thấy một cái gì đấy thực sự đang bóp nghẹt mình. Một trong những cô gái mà tôi quan hệ, đã có thai, và cô ta chỉ mới có 16 tuổi. Tôi thực sự bối rối, chẳng biết phải giải quyết thế nào…. Tôi cảm thấy nghẹn ngào và đắng ngắt…. Chỉ muốn khóc như một thằng con trai ủ dột.

Và cô ấy biết….

Chúng tôi đã cãi nhau….

Vì tôi muốn phá và cô ấy muốn giữ.

Thật điên rồ khi cô ấy muốn giữ nó, đứa con ko phải của mình, đứa con của người tình của kẻ mà cô ấy yêu thương.

Tôi ko thể chịu được, áp lực quá lớn đó, cô ấy phản kháng mạnh mẽ và một mực nói cô ấy sẽ chăm lo tốt cho đứa trẻ.

Cô ấy khóc, còn tôi chỉ muốn nổi điên, tôi tát cô ấy: “Em im đi, em giả dối, em khốn nạn! Sao em ko dám nhìn vào bản thân mình, rằng em đang ghen, rằng em muốn giết nó hơn cả anh nữa. Nhưng em đang giả vờ, em giả vờ làm người tốt đến bao giờ?”

Tôi bỏ đi.

Đêm đó, tôi uống rất nhiều, rồi tham gia đua cùng một vài thằng bạn cũ.

Kết thúc câu chuyện nhạt nhẽo của cuộc đời tôi, là đêm đó tôi đã chết vì tai nạn.

………………………………….

Giờ đây, tôi chỉ còn là một bóng ma, những ngày tháng mùa đông lạnh giá ko thể ôm lấy người mà mình yêu thương, chỉ có khi chết đi mới nâng niu những gì đang sống, thật quá đỗi muộn màng.

Cô nàng 16 tuổi đã nghe lời cô ấy, không để đứa con tôi đi theo cha nó, họ đã ko phá…. và bây giờ thì, cô ấy đang là mẹ của con tôi, đứa con ko phải do cô ấy sinh ra, nhưng cô ấy đã giữ lời, nuôi nấng và yêu thương nó bằng tất cả bản năng cũng như trái tim người mẹ. Cô ấy đã luôn tự trách mình rằng chính cô ấy là người gây ra cái chết của tôi. Cô ấy luôn nói, nếu chúng tôi không cãi nhau thì sẽ không bao giờ tôi có chuyện.

Tôi luôn dõi theo hai mẹ con cô ấy…. Nước mắt tôi tan vào không trung, hoà vào từng làn gió lạnh.

Anh biết em lạnh lắm, anh muốn ôm em lắm… nhưng anh sợ, một bóng ma, sẽ chỉ làm em thêm lạnh lẽo…..

Đến bao giờ em mới ngừng khóc vì anh?

Đừng viết truyện và thổi hồn bi thương vào đó….

Ngừng sống bằng nước mắt trong niềm đau dày vò… Không phải em giết anh, em đừng cố lừa mình tự trách… Anh đã tự giết mình vì anh đã không biết cách yêu em….

Lạnh lắm, đừng khóc, nước mắt mùa đông không làm em thêm ấm, chỉ chảy vào lòng anh – một bóng ma xót xa, muốn ôm em ngàn lần mà ko thể….

Quanh quẩn bên em vì khi sống đã không thể bên em.

Muốn chạm vào em vì khi sống đã để em xa cách…..Linh hồn anh mãi ở bên em, chuộc lại lỗi lầm mà khi sống anh đã gây nên tội. Dù biết rằng chẳng thể bù đắp được đâu, nhưng nhìn em đau, để thấy mình biết đau, đau lắm….

………………………………

Một năm rồi phải ko anh? Một năm trôi qua, anh đi, em cất lòng mình muôn vàn giọt đắng. Không hiểu vì sao em yêu anh, đừng hỏi những điều mà chẳng bao giờ em hiểu…. Một điều cứ mãi y nguyên như thế… em yêu anh thật nhiều… Mùa đông lạnh và vòng tay em lạnh….

Gào- đêm ngày 29/10/07
 Tác giả| Đăng lúc 18-4-2010 07:26 PM | Xem tất

Ký ức hình xăm

Hình xăm con bướm trên tay mờ dần, mờ dần như muốn phai hẳn đi. Nước mưa tát vào mặt như giọt nước mắt trào dâng trong tâm hồn người đàn bà mạnh mẽ. Ngước nhìn trời cao, đôi mắt long lanh in nếp nhăn u sầu…. Đưa bàn tay có hình xăm con bướm quệt ngang khoé mắt…. Màu đỏ phai của hình xăm quện vào trong nước mặn… Một dòng màu đỏ… chảy ra từ hai khoé cay…
Mấy ngày hôm nay trời mưa nhiều quá. Tết Hà Nội thì mất đi vị lạnh thay vào là mùi nắng rát…Rồi khi tết đi qua,lanh giá lại lặng lẽ quay trở về… Lạnh luồn vào trong tóc, thấm vào trong xương rồi len lỏi vào trong những trái tim đau đớn. Trời bắt đầu đổ nước và những trái tim đau đớn bắt đầu đổ mưa…
Xe chạy nhanh, tiếng máy xe ôtô kêu lên rù rì. Những con đường đi đẫm nước mà sao vẫn sóc? Nước mưa không làm cho đất mềm ra, không làm cho tiếng xe dịu lại. Vẫn như thế… đá vẫn là đá và đá không phải là cát… Cát lún và cát êm…. Đá gồ ghề và đá cứng…
Lòng người toàn sỏi….
Đường ra mộ vẫn thế…
Không thay đổi cũng khiến người ta lạ lùng….
Anh đã ra đi được gần một năm…. Một năm cũng dài mà một năm cũng ngắn… Đối với một sự mất mát thì một năm còn có nghĩa là vô tận…. Nỗi đau có thể một năm… Vết cứa có thể sâu một năm…. Vết sẹo có thể in một năm hình hài… Nhưng vô tận… vô tình cái chết là mãi mãi…
Đứa con gái bước xuống xe…. con đường trước mặt đã là đất lún chứ ko còn là đá cứng, những ngôi mộ, những nấm mồ, những mảng đất nhô lên uể oải…. Giày đứa con gái cao…. làm sao có thể đi được trong đất lún này? Nhưng nó vẫn lạnh lùng bước, thờ ơ bước, đất cứ lún, và kéo gót giầy, nó vẫn dẫy đạp đất để đi về phía mộ….
Đứng trước mộ anh, nó không khóc. Mặc dù trời đất xung quanh đây, và cả chính anh đang nằm dưới đó, đều biết nó đau buồn…. Nó đứng soi mình trên những nắm tro tàn…. Lặng lẽ ko một tiếng thở dài xót than….. Nó nhắm mắt….. lặng lẽ như nỗi đau nó lặng lẽ…. Một năm rồi… nó dường như đã già đi cả trăm tuổi…. Sóng gió vẫn hằn rõ trên khuôn mặt yên bình

Câu chuyện 1 năm:
1. Kết thúc
- Tao ko les
- Mày ko les thế mày là gì khi cặp kè với một đứa con gái?
- Nghĩ gì?
Nó phẩy tay, cơ mặt bình thản ko hoạt động để hắt ra nổi một điệu cười nhạt. Khi con bạn nhiều ngày này vẫn cứ thắc mắc về chuyện tình cảm giữa nó và người đó…. Nó chẳng có gì để mà giải thích. Nếu muốn nghĩ nó thế nào thì cứ việc nghĩ đi… Ở bên người ấy, nó có cảm giác yên bình… Đơn giản vậy… Nếu người ta cho rằng như thế là cặp kè… thì cũng được thôi…Nó lúc nào cũng yên bình… Lúc nào cũng lừ lừ lao đi và làm tất cả những gì mà mọi người không thể nghĩ… Nó căm ghét cái từ “yên bình”, như người yêu cũ đã từng nói với nó… sau khi chia tay và yêu một người con gái khác, anh ta nói rằng, yêu người con gái đó, anh ta có cảm giác yên bình – không sóng gió… còn nó thì…..
Mỗi lần nghĩ về những việc như thế, người ta sẽ thở dài? Người ta sẽ tiếc nuối, người ta sẽ hận và người ta sẽ cười… Nó thì có hết những cảm giác hỉ – nộ – ai – oán đó, nhưng nó ko thể hiện ra bằng các giác quan, bằng độ nhăn nhúm của cơ mặt, bằng hơi thở hắt ra…. Nó thở dài trong suy nghĩ, cười trong óc và oán trong tim….. Chính vì thế mà khuôn mặt nó luôn… không “nổi sóng”
Người ta nói nó lạnh lùng…. Sai rồi, người lạnh lùng không thể có hơi thở ấm…. Người lạnh lùng không thể có trái tim mềm… Nó bị bệnh tim… Tim nó yếu lắm… Nó bị phản bội.
Cố gắng và cố gắng, luôn luôn cố gắng….. nó đã cố gắng lắm rồi… cố gắng đứng dưới trời nắng… Cố gắng không khóc trong trời mưa, cố gắng đứng xuyên trưa suốt tối, mỏi mòn chờ đợi hắn….. Cố gắng như một người vợ hoàn hảo… Cố gắng như một người yêu ko giận dỗi… Cố gắng trên giường và cố gắng ngay cả trên đường. Nhưng chỉ một cái tin nhắn, một cái phẩy tay, một cái nhíu mày, một câu nói buông xuối: “Yêu em, anh không có cảm giác được làm đàn ông!”… Hắn đã bỏ nó mà đi . Tất cả như thế đấy, đơn giản là một động tác phối hợp giữa tay và đôi lông mày rậm….
Người đàn bà thông minh là người đàn bà biết lợi dụng người đàn ông yêu mình…. Người đàn ông thông minh là người đàn ông biết lợi dụng người đàn bà lợi dụng mình….
Từ khi hắn đi, lòng yêu của nó đã chuyển thành lòng hận. Nó chẳng muốn học cách lợi dụng nhau cũng đàn ông hay đàn bà. Nó biết rằng dù thông mịnh, dịu dàng hay nhẹ nhàng tinh tế, đàn bà luôn thiệt thòi…
Đã có người sau hắn, yêu nó, yêu nó khi nó ko yêu người đó, chấp nhận nó và tất cả những gì nó có…. Nhưng người đó không phải là con trai….Người đó yêu nó vì nó mạnh mẽ, vậy là đến với nhau… Khi cảm giác không còn thì mọi thứ đều như nhau cả
2. Bắt đầu
Một chiều, nó đi trên phố, bỗng có hai người xông đến, kéo nó vào một góc trong ngõ khuất, chẳng rõ là trai hay gái…. Nó nhìn thấy cái sự gồ ghề không thể che dấu ở ngực hai người này… Ra là con gái…. Liên tục sau đó là những cái đạp, tóc nó dường như muốn lìa ra khỏi đầu, những cú giật mạnh… những lời nói…. những câu chửi tục tĩu…. những lời đe doạ…. Nó cảm giác như mình đang bị hai ả cưỡng hiếp và doạ nạt… quần áo nó tơi tả… Những tiếng chát chúa xoay quanh đầu nó điên đảo… nó ngất đi….Tỉnh dậy, trong cơn mơ man, với những vệt máu rát trên mặt… Nước mắt chảy ra vì đau đớn lướt nhẹ qua vết xước làm nó xót…. Nó vẫn ngồi đấy… không một người nào đi ngang qua cái ngõ này có chút lòng thương đưa nó vào bệnh viện sao??? Nó chợt nghĩ vậy… rồi cười… Nó đã quên mất chân lý trên cuộc đời rằng, không có lòng tốt giữa những con người xa lạ…. Nó quá đau và quá mệt, dường như lại chuẩn bị lịm đi…. Nó toan đứng dậy, nhưng một cái gì đó nơi chân nó đã gãy… Nó ko thể đứng dậy được…. Nó lục lọi túi quần….tìm điện thoại… ko còn đủ sức để tìm một số quen…. Nó bấm số của con bạn… mà nó nhớ…. Giọng con trai bên kia trầm ấm vang lên: “Alô”…. Nó lịm đi, không còn đủ tỉnh táo… “đến … đến ngõ … gần… Smart…”… Rồi nó lại ngất đi….
……………………….
Bệnh viện và những tấm ga giường loang lổ máu… Bàn tay thần chết thập thò… Ánh mắt người yêu cũ dòm ngó…. Nước mắt của đứa con gái yêu nó đang nhỏ từng giọt dài…. Nụ cười độc ác của hai ả đàn bà nham nhở vang lên xa xôi…. Sợ hãi và ngu ngơ…. Trong cơn mơ bóp nghẹt ko thể thở…. Nó bừng tỉnh…. Bàn tay ai đang nắm bàn tay nó???
Mở mắt…. Nó muốn nhìn bàn tay ai đang nắm chặt… sao mà ấm áp thế??? Mở mắt… nó muốn biết ai có bàn tay ấm đến vậy…. Mở mắt…. Mở mắt…. Mở mắt… nhưng nó không nhìn thấy gì cả. Chẳng một cái gì cả….. Nó sợ… Có phải nó đã mù không???
Bàn tay nắm bàn tay nó động đậy. Nó cố gắng nắm bắt tình hình bằng những giác quan còn sót lại… Nó lắng nghe, chăm chú lắng nghe để cảm nhận những thay đổi….
- Em tỉnh rồi đấy à?
- Anh là ai?
Một thoáng im lặng, người đàn ông không nói gì, anh ta có vẻ ngỡ ngàng…
-          Xin lỗi, tôi ko nhìn thấy gì cả? Anh là ai? Sao lại ở đây?
Lại im lặng, nó chỉ cảm giác bàn tay ấm áp kia xiết tay nó mạnh hơn và chặt hơn…
-          Chờ anh chút!
Bàn tay đó vội vãrút khỏi bàn tay nó…. Nhanh chóng biến mất trong tiếng bước chân anh ta đi. Bước chân trở lại gấp gáp và xối xả hơn…. Một bàn tay khác, bàn tay lạnh lẽo nào đó đang kiểm tra đôi mắt mở to không nhìn thấy của nó… Rồi họ lại toan bỏ đi…. Nhưng nó đã kéo họ lại… chộp lấy như môt phản xạ mau lẹ:
-          Mắt tôi bị làm sao?
Có tiếng thở dài, có lẽ họ đang nhìn nhau, có lẽ đang khó xử và chẳng biết nói gì với nó… Nó cảm thây như vậy, không gian quanh đây là một sự ngại ngùng, giọng một người đàn ông vang lên:
-          Có lẽ vì quá sợ hãi, nên hệ thần kinh…. đã….
-          Có nghĩa là tôi bị mù?
-          Không, chỉ là tạm thời không nhìn thấy gì…
-          Vâng, tôi hiểu…
Mọi người xung quanh có vẻ ngạc nhiên cực độ trước thái độ bình thản của nó… Họ không hiểu vì sao một đứa con gái vừa bị mất đi ánh sáng và đắm chìm trong bóng tối lại có thể chấp nhận cuộc chơi nhanh đến vậy? Bình thường, như lẽ tự nhiên, sẽ là gào rú đau đớn và vật vã đập phá… nhưng với nó, chỉ đơn giản là “vâng, tôi hiểu!”, ngay khi bác sĩ còn chưa nói xong cái kết luận cuối cùng….
Có tiếng bước chân thật lẹ, tiếng gọi tên nó, bàn tay mảnh dẻ và tiếng khóc thút thít….
-          Ai đấy?
-          Tớ đây!
-          Ai?
Nó biết giọng nói này quen. Đối với nó mọi giọng nói đều quen thuộc, nhưng chẳng bao giờ nó có khả năng phân biệt giọng nói của bất kỳ ai… Nhớ hồi trước, yêu người ấy, nó chẳng thể nhận ra giọng nếu anh gọi đến số máy bàn…. vì máy bàn đâu có hiện số đâu… Nó luôn ở trạng thái nhầm lẫn những giọng nói… Và bây giờ, khi đôi mắt ko còn nhìn thấy nữa thì nó chẳng còn có thể phân biệt được bất kỳ ai.
-          Tớ xin lỗi, vì tớ, tất cả là tại tớ…..
Tiếng khóc cứ thế chảy dài trong không gian, những giọt nước mắt nóng hổi ướt đẫm đôi bàn tay nó… Nó đã nhận ra là ai….
-          Tớ cứ nghĩ yêu cậu …. nhưng tớ lại làm hại cậu…
-          Thôi nào, không sao đâu
Bình thản, nó vẫn luôn là người bình thản….Giờ thì nó đã hiểu, hai ả kia là ai… và vì sao nó phải nằm ở đây, sống trong bóng tối như thé này…. Một vụ đánh ghen….Ttất cả những sự toan tính ghen tuông làm người ta trở nên mù quáng…. Nhưng nó không hận thù…. chỉ là chuyện gì đến phải đến, nó chấp nhận….
…………………….
Nhiều ngày sau đó, ở trong bệnh viện, người con trai có bàn tay thật ấm đến thăm nó, bạn bè đến thăm nó. Đôi khi nó hỏi mọi người, người con trai kia là ai, họ đều nói không biết… Con bạn nó nói rằng, nó đã gọi điện thoại cho anh ta đến đưa nó vào bệnh viện… Có thể trong lúc mê man nó đã bấm nhầm số. .Anh ta cũng không giải thích gì nhiều và nó cũng chẳng thắc mắc gì. Nó chỉ biết nó thích đôi bàn tay ấy thật ấm. Con bạn nói, anh ta đẹp trai lắm…lại  có vẻ thật là tốt bụng. Nhưng nó không quan tâm bởi vì nó không phải kẻ tò mò. Nó đã nói cám ơn anh…. vì đã cứu nó… cho dù chỉ là một số điện thoại xa lạ… nhưng anh im lặng… có lẽ anh cười… mỉm cười…. nó đoán vậy!
Nó phải ở trong viện hai tháng, bác sĩ cần cố định xương gãy và chú ý đến mắt nó…. Nó cũng không hiểu lắm những từ chuyên môn mà các bác sĩ nói… nó chỉ biết nó phải ở trong viện lâu quá chừng…. Ngày cũng như đêm chỉ toàn màu đen đáng sợ…. Sợ mà sao mặt nó vẫn cứ bình yên… bởi vì hoang man đang đi vào trong óc…
Những ngày trong viện, đứa con gái kia vào thăm nó ít dần đi rồi ko thấy xuất hiện nữa… Nó buồn nhưng chỉ chớp nhoáng thoáng qua.Người ta có thể xa nhau ngay cả khi đã nói yêu nhiều lắm… đó là quy luật bất dịch của cuộc sống giữa những con người. Nó học cách sử dụng đôi tai một cách triệt để, để nghe tiếng bước chân “đôi bàn tay ấm”…. Anh ta đến thường xuyên và đi theo nhịp cố định… Nó thấy lòng vui mỗi khi anh đến….
Anh kể những câu chuyện và nói về anh… Nó ko nhớ gì nhiều…. hoặc nghe ko chú tâm…. Bởi mỗi làn anh đến, nó chỉ mò mẫm tìm đôi bàn tay ấy…Có lần anh thắc mắc:
-          Sao ko bao giờ thấy em cười nhỉ?
-          Người làm cho em cười đã đi xa lắm rồi…
“Đôi bàn tay ấm” im lặng…. nó cảm giác anh ta đang buồn…. Buồn vì gì nhỉ? Người làm cho nó cười đã bỏ nó đi về nơi anh ta cho là yên ả… chẳng còn gì cả và nó ko muốn cười nữa…. Những gì vui vẻ đã nèn chặt chôn sâu. Hơn nữa, dù có vui mừng đến đâu nó cũng không tài nào biểu hiện ra khuôn mặt. Một ngày, “đôi bàn tay ấm” đến, mang theo một cái gì đó, anh ấy nói là rất kỳ diệu…. Thứ đó có thể khiến tôi cảm nhận bàn tay của anh ấy ngay cả khi anh ko ở đây bên nó.
-          Em thích một hình xăm chứ?
-          Không
-          Em nói em thích bàn tay anh mà
-          Tay anh và hình xăm? Nếu có liên quan thì chắc là em sẽ thích
-          Ừ, vậy đi, hình xăm này sẽ thay thế cho anh khi anh không ở đây.
Anh cười, một hình xăm giả, sẽ phai sau vài ngày… nhưng làm nó và anh vui… Anh thích thú xăm lên tay nó. Cứ như thế trong gần 2 tháng liền, mỗi lần hình xăm phai, anh lại mang đến cho nó một hình xăm mới. Mỗi khi đi ngủ, không có anh bên cạnh, nó đều đặt bàn tay lên hình xăm… xoa nhẹ… để cảm thấy ấm…
Bác sĩ đột ngột nói là sẽ mổ mắt cho nó, để mắt nhanh hồi phục hơn.. “Bàn tay ấm” dặn dò nó nhiều thứ, nó chẳng nghe gì… như thói quen là chẳng nghe gì… Chỉ là một ca mổ và mắt nó sẽ sáng…. Mắt nó như một cỗ máy hỏng được người ta sửa chữa.
Sau ca mổ, mắt nó dần dần nhìn rõ hơn những vẫn chỉ là những điểm sáng mờ…. Có thể là những mảng màu sắc không hề rõ nét. Nó nhìn anh, thấy những điểm mờ mờ tạo nên hình dáng anh sao mà quen thuộc thế? Nó cầm đôi bàn tay lên ngắm nghía…. Nó dơ hình xăm trên tay lên và thấy những đường nét ko rõ ràng, nó hỏi anh:
-          Đây là hình gì?
-          Hình xăm con bướm
Ngày nó được ra viện cũng sắp đến, mắt nó cũng rõ dần lên. Kể từ ngày mắt nó có thể nhìn rõ hơn một chút, nó không còn thấy anh đến nữa. Anh gọi điện thoại nói rằng, anh có việc phải vào Sài Gòn, anh xin lỗi vì không đến được lúc nó sắp ra viện.
Nó chỉ nói “ừ” bình thản nhưng lòng thì thoáng buồn vô hạn. Nó muốn nhìn thấy anh… “bàn tay ấm”….”save” số điện thoại “bàn tay ấm” vừa gọi cho nó vào danh bạ… một ý nghĩ thoáng qua… chờ anh ra Hà Nội. Mắt nó rõ dần ra, sau hai tuần ra viện, không có hình xăm trên tay nữa. Hình xăm đã phai đi và anh thì không còn đến xăm cho nó. Nó tự đi mua hình xăm con bướm và tự dán lấy cho mình đầy thích thú..  Nó hỏi con bạn về anh, con bạn dường như lảng tránh… Nó mặc kệ…. Thể nào cũng sẽ có một cú điện thoại chứ…
3. Kết thúc
Rồi điện thoại cũng đã đến, “bàn tay ấm” cũng đã gọi cho nó… Nó bỗng chợt nhớ ra rằng nó chưa bao giờ hỏi tên anh, một cái tên mà sao nó cũng không hề biết. Cái duy nhất nó biết về anh chỉ là  một bàn tay ấm, tiếng bước chân theo nhịp…
- Alo, “tay” của em đây, anh ra Hà Nội rồi này!
- Gặp nhau chứ?
- Ok
- Ở đâu?
- MiC cafe nhé! Tầng 2 anh nhé
Nó thoáng lạnh người, MiC cafe, quán quen của nó ngày nào với người yêu cũ. Từ ngày hắn và nó chia tay, nó chưa bao giờ quay lại nơi đây. Tầng 2, bàn thứ 4, chỗ ngồi quen thuộc…. nó dụi mắt… tự nhiên thấy lòng cay…. và cổ họng xót…
Nó đến MiC sớm…. ngồi vào bàn thứ 4…. Tìm kiếm hơi thở nồng nàn của nụ hôn đầu đã từng trao nơi đây…. Bỗng chốc cảm thấy thất vọng vì dường như nó nhận thấy, nó vẫn còn yêu và nhớ “hắn” quá nhiều. Mân mê hình xăm con bướm đỏ trên bàn tay trái, nó mới dán hình xăm này sáng nay, đúng chỗ này trên bàn tay trái… nơi “bàn tay ấm” vẫn xăm cho nó trong bệnh viện ngày nào…
Nó tự hỏi tại sao, nó ko có cảm giác hồi hộp khi gặp một người mà nó hằng mong biết mặt? Phải chăng nó đã quá quen thuộc với “bàn tay ấm” rồi? Nó đợi mãi, đợi mãi…một tiếng, hai tiếng, ba tiếng… và nhiều giờ đồng hồ trôi qua…. “bàn tay ấm” không đến ngay cả khi MiC cafe đến giờ đóng cửa.. Nó cầm điện thoại… tìm số … chữ “bàn tay ấm” hiện ra nhưng nó không gọi… cúp máy…. vuốt nhẹ hình xăm con bướm trên tay… Nó đứng dậy… bước ra khỏi MIC….
Chuông điện thoại reo lên… Con bạn bảo nó đến bệnh viện ngay lập tức … Giọng con bạn có vẻ nghiệm trọng, nó vội vã phóng xe đến… xộc về phía con bạn… Người ta xua nó đi… con bạn nói một cái gì đó, nó nhìn, con bạn và bác sĩ…. họ cho nó vào….
Người yêu cũ của nó…. Máu…. và ….rất nhiều mảng ký ức lấm lem.
Nó chạy đến năm lấy tay anh…. Một luồng điện chạ xoẹt qua tim nó nhói đau….
Bàn…. tay…. ấm…..
Đôi tay ấy bỗng nhiên nắm chặt lấy tay nó…. Mắt mở như tìm kiếm nó nơi đâu khi nó ngay bên cạnh mình…
-          Mắt….. mắt…. mắt anh….
Nó nói giọng run run…
-          Lần đầu tiên anh thấy em run thế này…..
-          Anh…
Nó khóc, nước mắt nó vỡ oà…. từng giọt nước mắt nóng rơi xuống đôi bàn tay hai người đang nắm chặt…
-          Em khóc à?
-          Tại sao?
-          Em cuối cùng cũng đã khóc vì anh…
Mỉm cười…. Anh ấy mỉm cười….
-          Anh đã cố đến MiC, anh đã cố gắng… nhưng…. anh đã ko thể đến…. Anh xin lỗi đã trễ hẹn với em…
Lần đầu tiên trong đời gào khóc:
-          Tại sao anh lại …. mắt cho em???? Tại sao anh giấu em??? Tại sao tất cả mọi người giấu em!
-          Bởi vì anh yêu em…. Bởi vì tất cả mọi người yêu em….
Bàn tay anh buông khỏi tay nó… không còn nắm chặt… như anh vẫn nắm tay nó chặt….
………………………..
” Cách tốt nhất để em mãi yêu anh là rời xa em…. Em chưa bao giờ nhớ giọng nói của anh…. Ngay cả khi anh nhắm mắt anh vẫn có thể nhận ra tiếng thở của em…Anh nhường em đôi mắt, để em nhận ra anh…. và nhìn thấy anh…Em cần phải nhìn thấy, còn anh chỉ cần lắng nghe thôi…. Em cần yêu là phải rõ ra từng lời, anh chỉ cần cảm nhận trong cuộc đời anh có…”
Sẽ luôn nhớ hình xăm con bướm trên bàn tay trái…
Tại sao lại gọi cho anh khi ấy? Bởi vì luôn yêu và chưa bao giờ hết yêu… Phản xạ khi đó chỉ có mình anh trong trí óc… yêu thành phản xạ vô điều kiện… Nằm ngoài ý thức mất rồi….
Tại sao lại gọi cho anh để anh đến để kết quả như thế này? Tại sao nó lại nhớ số của anh? Tại sao nó không thể quên anh… để rồi biến anh thành “bàn tay ấm”……
Tại sao?
Cuộc đời phi lý như thế đấy. Yêu và yêu những con sóng ngược chiều… va đập vào nhau và cùng nhau vỡ nát…. Ra đi đôi khi là mất mát… đôi khi là tan nát vĩnh hằng….
………………………………
Một năm trôi qua, nước mắt vẫn không ngừng tuôn xối xả….Mất mát luôn luôn là thứ… làm tất cả cùng đau….
Đưa tay lên nhìn trời cao… hình xăm con bướm đỏ.
( Gào, Hà nội ngày 1/3/2007)
Đăng lúc 18-4-2010 07:53 PM | Xem tất
vừa đọc Cho em gần anh thêm chút nữa hum qua xong
tập truyện có 13 truyện câu chuyện tình yêu,buồn và giọng văn rất lạ
những cái kết của tình yêu,những số phận của tình yêu,thật buồn dưới con mắt của Gào
Đăng lúc 14-2-2012 08:04 PM | Xem tất
Mặc dù em muốn ... yêu anh

Ở một nơi tuyết rơi.
Tôi đến Nhật trong một màu đông lạnh lẽo. Tuyết phủ rất nhiều làm băng giá trái tim cô đơn, yếu đuối của tôi. Thành phố – nơi mà tôi ở, không còn nhớ nổi tên nó là gì, không còn hiểu nổi vì sao tôi ở đó…. Chỉ còn khuôn mặt tôi nhăn nhó, nắm chặt từng bông tuyết tan ra trong bàn tay đầy hơi giá.
Ở một nơi tuyết rơi, ngập ngừng nhìn lên bầu trời với những đám mây thưa thớt lởn vởn. Tôi thở dài. Hơi thở hát ra những làn khói mờ ảo…. Tôi đuổi đôi mắt mình dõi theo hơi thở đang bay lên ấy.
Ở đây, tôi một mình… Ở một nơi tuyết rơi….
…………………………
Chúng tôi yêu nhau hai năm, thời gian không dài cho hai chữ “xa cách”. Người ta yêu nhau 20 năm, còn có thể chia tay, làm vợ chồng nhau biết bao nhiêu ngày, còn có thể dễ dàng ký vào đơn ly dị. Có với nhau vài mặt con, vẫn có thể đường ai nấy đi… Vậy thì thử hỏi, hai năm trôi qua, nào có nghĩa lý gì?
Tôi không hiểu vì sao chúng tôi chia tay. Bây giờ không hiểu, khi đó không hiểu, và có lẽ sau này… cũng sẽ không hiểu. Thật dễ dàng tìm ra quá nhiều lý do cho sự tan vỡ. Nhưng không dễ dàng để chấp nhận nó. Chính vì thế, tôi đối phó với khó khăn và đau đớn lúc này bằng cách cố tình không hiểu mọi thứ.
Bằng cách “cố tình” đó, tôi đã trốn chạy nỗi đau rất tốt. Tôi chạy từ chỗ này sang chỗ khác. Từ không gian mà chúng tôi sống tới nơi này, nơi hoàn toàn không có một hình ảnh hay ký ức nào về mối tình ấy… Tôi “tẩy chay” quá khứ của mình, “tẩy chay” tình yêu đã từng rất đẹp mà bây giờ tôi không còn nữa.
………………………….
Những ngày tôi – còn – có – người – yêu. Chắc đã lâu lắm rồi. Vào mùa đông, tôi hay quoăp lấy người anh vào mọi lúc. Khi chúng tôi đi bộ trên đường, tôi cũng lấy 2 tay ôm anh từ đằng sau,  bước chân của chúng tôi cùng một nhịp. Vì thế mà, cả hai chúng tôi đều đi rất chậm. Một đoạn đường ngắn. Mãi không về nhà.
Mùa hè, chúng tôi cũng không buông tay nhau ra, cho dù trời có nóng. Bàn tay chúng tôi đan vào nhau, ngay cả khi mồ hôi ướt đẫm cả đôi…
Nói chung, chúng tôi đã từng quấn quýt nhau không rời.
Tôi nhớ rằng anh rất yêu tôi. Anh đã từng đi bộ giữa đêm đông lạnh cóng, suốt 5 cây số, để đến với tôi chỉ vì tôi dỗi.
Bây giờ, anh biến mất khỏi cuộc đời tôi không lý do.
Điều đó quá sức chịu đựng của tôi.
Nhưng… quá sức chịu đựng thì đã sao nào?
Chẳng sao cả, tôi vẫn phải chịu đựng cho dù có quá sức đi chăng nữa.
Vẫn phải chịu đựng!
Chịu đựng hoặc giết chết quá khứ đó!
Bằng cách này hay cách khác!
Nhiều ngày tuyệt vọng, tôi đã quá mệt mỏi.
…………………………….
Tôi có một huấn luyện viên Yoga. Anh là người khá trầy trụa với cuộc đời và thừa thãi kinh nghiệm sống, hơn tôi tới 15 tuổi. Ngày tôi ủ dột tại phòng tập, anh đã tới bên tôi và nói rằng: “Hãy quên đi! Khi một con chó chết đi, ta rất buồn. Nhưng cách tốt nhất để quên con chó đã chết, là kiếm một con chó khác về nuôi.”
Vậy đấy, anh ấy coi tình yêu như việc nuôi chó. Và khuyên tôi nên relax vài ngày, tìm một con chó cho ra trò và nuôi chó cho tốt, để nó đừng có đột ngột biến đi.
Thế là tôi đến đây. Giữa mùa đông lạnh giá đơn độc nơi tuyết chẳng thể tan. Nắm chặt từng phút giây đơn lẻ để những tiếng thở dài trở nên xa vắng quá đỗi.
Và chúa trời…. đã ban cho tôi một cuộc chơi mới, ở chính nơi này, tôi đã có “con chó” mới của mình.
………………………….
Tình cờ, tôi gặp bạn của người yêu cũ tại đây. Sự tình cờ này, rõ ràng là đã được sắp đặt sẵn. Chẳng lẽ sau cái lần tình cờ này, giống như trong phim, chúng tôi sẽ yêu nhau. Mối tình sẽ đè lên những mối tình, những mối quan hệ sẽ chồng chất bon chen cùng ghen tuông, tình yêu và thù hận?
Không hề, tôi gặp  Tony vào ngày thứ hai khi đến nơi này. Trời có nắng. Một ngày nắng hiếm hoi trong mùa tuyết lớn. Nắng tuy rất nhạt thôi, không thể làm tuyết tan trôi nhưng cũng có thể làm người ta thêm ấm áp.
Đang lang thang trên đường, đi về hướng vô định, lấy chân hất từng bông tuyết lên trời cao và dùng tay chộp lia lịa chúng, tôi y hết một đứa nhãi con ham chơi, nghịch những bông tuyết trắng muốt rồi lấy làm thích thú hả hê quá đỗi.
Bống nhiên, có tiếng ai đó gọi tôi rất to. Lạ lẫm trước một giọng nói cùng ngôn ngữ hiếm hoi bên trời xa xứ, tôi giật mình quay lại.
Là Tony, anh ta mặc một chiếc áo jacket rất dày, đi đôi boots Gucci y chang đôi tôi tặng người yêu cũ. Điều đó khiến cho mắt tôi nheo lại, khuôn mặt hơi co vào. Mới lạ lùng làm sao, sau khi giật mình quay lại, điều đầu tiên tôi dõi mắt vào, chỉ là đôi boot Gucci, chứ không hề nhìn vào người đang nói chuyện với mình. Tôi không còn nhớ Tony nói gì ngay lúc đó. Hoàn toàn không nhớ.
Chúng tôi hình như đã chào hỏi nhau sơ sơ. Tony có nhắc gì đó tới chuyện tôi và bạn trai chia tay. Anh ta tỏ thái độ ngỡ ngàng về điều đó.
À ừ, cũng phải thôi, tôi cũng ngỡ ngàng, và tất cả mọi người, không chỉ riêng anh ta và tôi, tất cả mọi người biết chúng tôi, đều ngỡ ngàng cơ mà…
………………………….
Tối hôm đó, Tony tới khách sạn mà tôi đang ở. Anh ta hẹn tôi đi ăn tối.
Vẫn đôi boot Gucci đó, tôi cứ cặm cụi đắm đuối nhìn nó miệt mài.
Khi chúng tôi ngồi trong nhà hàng, trước lò sưởi. Tony cởi áo khoác cho tôi, vắt lên sau ghế, bỗng dưng tôi va người vào ngực trái của anh ấy. Tim Tony rõ ràng đang đập rất nhanh.
Không hiểu vì sao lại thế!
Tôi vẫn nhìn mãi cái đôi giày Gucci.
………………………………
Tony là một chàng trai không hề tốt. Anh ta khác hẳn với người tôi yêu. Suốt ngày chỉ biết chơi bời gái gú. Anh ta có một nhan sắc hạng A, nhưng trái tim hạng bét. Anh ta luôn dùng nhan sắc hạng A để tán tỉnh các cô gái và rũ bỏ họ bằng cái trái tim hạng bét của mình.
Thường thì, Tony luôn có con gái đi cùng. Việc anh ta đi một mình thực sự là một điều rất lạ lùng.
Khung cảnh chẳng khác nào đôi boots Gucci, vì tôi cứ chỉ chăm chú nhìn vào nó mãi. Đôi boots này tôi mua tặng người yêu trong một đợt sale off, nó là đôi duy nhất còn lại trong một đợt hàng tồn. Lý do là vì size của đôi này là size to nhất, có lẽ rộng thênh thang so với quá nhiều đôi chân. Người yêu tôi khá cao, đôi bàn chân rất to nên rất khó tìm giày cho anh ấy lúc đó.
Rõ ràng, đôi boots này quá đỗi thân quen.
- Em và thằng bạn anh sao rồi?
- Anh chưa biết sao mà còn phải hỏi
- Ừ, nó hơi trẻ con
- Người lớn hơn thì có len lỏi thêm được gì không?
- Chắc em buồn lắm!
- Buồn thì có luồn lách thêm được tí hy vọng nào không?
- Nghe em nói thì có vẻ em buồn lắm
- Em biết chuyện của Tuấn chứ?
- Chuyện gì?
- Em không biết à?
- Ý anh là chuyện gì?
Tonny tỏ vẻ ngạc nhiên, rồi không nói gì thêm nữa. Khi Tonny nhắc tới tên người yêu mình, tôi chỉ có một cảm giác duy nhất là rùng rợn. Có điều gì đó rất lạnh lẽo ở đây. Lạnh lẽo tới nỗi, tôi bỗng dưng co mình lại.
Thấy tôi có vẻ run rẩy, Tonny vội vã đứng dậy lấy áo khoác của mình choàng vào người tôi.
- Cám ơn, em ổn
- Hừm, trông em chẳng có vẻ gì là ổn cả.
Chúng tôi ăn tôi và trò chuyện dăm ba câu chuyện lẻ tẻ. Tonny không nhắc thêm về người yêu tôi thêm một lần nào nữa. Tôi cũng không tò mò, chẳng muốn biết “chuyện đó” mà Tonny đề cập tới là chuyện gì.  Dù sao, đau khổ ở đây cũng quá đủ rồi.
Cuối buổi, chúng tôi đi bộ về nhà. Trên con đường tuyết phủ lún chân, Tonny bỗng nhiên rút máy chụp hình trong túi áo khoác ra, quay người về phía tôi, chụp liên tục.
Tôi chau mày, ánh sáng của đèn flash làm tôi chói mắt.
- Trông em như thế này mà anh cũng chụp!
Tôi với tay dằng lấy cái máy ảnh. Chúng tôi rượt nhau trên con đường phủ đầy tuyết. Mãi một lúc sau, khi cả hai chạy đến mệt phờ, rồi ngã xuống đám tuyết trắng xóa, tôi mới có thể cầm được chiếc máy ảnh trong tay.
Tonny nằm sõng trên tuyết, thở hổn hển. Tôi lụi cụi cầm chiếc máy ảnh, xem lại hình, nhăn nhó và xóa lia lịa.
Bỗng nhiên, mặt tôi tái mét, tay tôi run rẩy. Chiếc máy ảnh tưởng chừng như chỉ muốn rớt xuống ngay lập tức. Ngón tay trỏ của tôi lập cập bấm phím chuyển để xem hết những hình ảnh mà mắt tôi không dám tin….Môi tôi bắt đầu mím chặt, chặt tới nỗi tôi đã khiến nó chảy máu lúc nào không hay.
Tonny hí hửng ngồi dậy, quay sang phía tôi đang định nói điều gì. Thấy mắt tôi đẫm nước, anh ta giật mình nhìn vào chiếc máy ảnh rồi vội vã dằng lại.
- Anh xin lỗi!
Tôi im lặng. Tonny chẳng có lý do gì phải xin lỗi, chẳng có lỗi gì để mà cho anh ta xin. Chẳng qua chỉ là dăm ba tấm hình, mà anh ta đã chụp được. Có phải lỗi của anh ta đâu, khi họ đi chơi với nhau và chụp hình?
Chỉ là trong tấm hình đó có người tôi yêu. Và chỉ là trong tấm hình đó, có người tôi yêu đang quấn quýt bên người con gái khác.
Đầu óc tôi choáng váng nhưng có lẽ nỗi đau đã trong giây lát bị trời lạnh làm cho đóng băng. Chẳng phải tôi đã nói rằng, mối tình của tôi không hiểu vì sao mà tan vỡ đó chăng? Giờ thì tôi đã hiểu, phải chăng tôi nên mừng? Mừng rằng cuối cùng mình cũng biết lý do cho sự kết thúc đột ngột của một chuyện tình dài hàng năm. Mừng vì cuối cùng mình cũng không phải ăn năn, vì mình đã không làm gì sai cả. Mừng vì…
Vậy là, hóa ra, trên thực tế thì…. tôi đã bị phản bội…. Từ rất lâu rồi! Bởi…. người mà…. tôi tin tưởng nhất trên đời.
Tôi cứ ngồi đó, bất động mỉm cười, mặc cho trời bắt đầu nổi gió. Cái lạnh len lỏi làm tím tái đôi môi tôi run run bé nhỏ.
Tony nắm lấy tay tôi, kéo tôi dứng dậy. Nhưng tôi vẫn ngồi đó, bất động mặc cho gió vờn. Tony không nói gì, quàng hai tay tôi lên vai… cõng tôi về trên suốt một quãng đường dài… Tony im lặng, tôi cũng im lặng, chỉ có gió tuyết là ồn ào.
……………………………..
Tony cõng tôi lên tận phòng. Đặt tôi lên giường. Nhìn tôi thở dài:
- Giờ thì em nói gì đi chứ?
Tôi cười.
Tony quát
- Đừng cười nữa, nói gì đi chứ!
- Em phải nói gì đây?
- Nói bất cứ thứ gì, không phải im lặng, không phải cười, em khóc đi
- Khóc à? Con bé đó xấu hơn em không?
- Xấu hơn!
- Được gì chứ, xấu hơn nhưng vẫn hơn em nhiều đúng không?
Lại cười…
- Anh không ngờ rằng Tuấn đã giấu em lâu như vậy. Đến bây giờ cậu ta vẫn chưa nói ra. Anh bất ngờ về điều đó… Anh tưởng hai người đã làm rõ từ lâu.
- Đừng nói nữa.
Tôi im lặng co mình lại, vo tròn người cuộn như một con ốc sên đang run lên. Tôi đổ xuống giường. Nằm, nhắm mắt, gối ướt đẫm… môi rất mặn.
- Đôi giày của anh đang đi, giống với đôi em đã mua tặng Tuấn.
Tony im lặng.
- Giống lắm!
- Tuấn đổi nó cho anh lấy một đôi giày của anh mà cậu ta thích.
Cười, cười cười… càng cười nước mắt càng rơi….
- Thảo nào. Tình yêu bây giờ rẻ biết bao. Giống như đôi giày, chẳng mang nổi bao kỷ niệm. Quà tặng, vẫn thể đem đổi chác được sao….Tình cảm… chẳng đáng giá chút nào….
Tony nắm chặt lấy tay tôi:
- Quên cậu ta đi…Không xứng đáng với em đâu.
Tôi co người lại, cố cuộn chặt mình trong nỗi đau.
- Vậy thì… ai xứng?
Tony nắm chặt tay tôi… thức trắng bên tôi đêm đó.
……………………………………..
Bình minh đem nắng len qua từng khe cửa. Tôi đứng dậy kéo rèm, nhìn ra cửa sổ… dường như hôm nay sẽ là ngày tuyết tan.
Tony đứng dậy, đi về phía tôi, vòng tay qua eo tôi ôm chặt.
Bất giác, tôi quay lưng lại.
Môi chúng tôi tình cờ va chạm… rồi hòa vào nhau.
…………………………………..
- Em
- Sao anh?
- Làm bạn gái anh nhé!
- Vì sao?
- Vì anh nghĩ rằng anh yêu em mất rồi
Cười.
- Em cười gì? Anh không đùa đâu
- Em có thể ở bên anh, đi chơi với anh, ngủ với anh, làm mọi việc như là chúng ta đang yêu nhau. Nhưng… em không thể làm người yêu của anh, bạn gái của anh…
- Vì sao?
- Vì trái tim em đã không còn chỗ cho yêu đương ở lại nữa rồi..
- Chẳng lẽ, em chỉ muốn có tình cảm qua đường thôi sao?
- Đừng cố gắng ràng buộc em bằng việc đặt tên cho mối quan hệ của chúng ta. Anh và em, có thể có mọi thứ mà anh muốn, trừ việc, nói rằng ta yêu nhau.
- Không! Anh không muốn kiểu friends with benefits
- Nhưng em giờ đây… chỉ có thế thôi.
………………………………………….
Không phải vì em còn yêu anh ta, không phải vì em còn nhớ anh ta. Cũng không phải vì em không thích anh, mà chỉ tại em lúc này…. chưa thể yêu thêm….
Thời gian có thể trôi qua êm đềm…. Nhưng tổn thương thì vẫn sẽ ở bên chứ chẳng trôi đi đâu cả….
Như mùa băng tuyết này cần nắng để tan ra…. Em cần điều gì cho trái tim mình hồi sinh trở lại?
Đó là cách trái tim chúng ta bị hủy hoại sau những yêu thương sâu sắc.
Đó là sự đổi thay sau khi bị hứng chịu những đòn mạnh.
Người ta có thể yêu nhau quá đỗi mà vẫn cứ phản bội.
Người ta có thể có kỷ niệm quá chừng mà vẫn để nó trôi?
Người thì mải miết đi tìm tình yêu trong đời. Người đã có tình yêu rồi thì như ai kia…. nhẫn tâm vứt bỏ…
Trải qua ngần đó chuyện…. đôi khi em bị mất quá nhiều và rất lắm niềm tin…
Đừng ràng buộc em bởi những hứa hẹn và “danh phận”. Hãy chơi đùa thôi và quên đi….
Không phải không muốn yêu anh…. đơn giản vì…. em chẳng thể yêu thêm…. Ngay lúc này!
Hy vọng chỉ là… ngày lúc này thôi!
( truyện ngắn , Gào, ngày 5/7/2010)
Chúng ta nhớ gì về một tình yêu phản bội?
Nhớ những nỗi đau, nhớ những vết thương sâu…

Đăng lúc 14-2-2012 08:06 PM | Xem tất

Đi biển gặp hoàng tử. Đi biển và làm tình

(Truyện ngắn - Gào)   

- Alô, chiều nay đi tập với tớ nha.

- Không được rồi, ko biết nữa, tớ bận mất rồi.

- Alô, tối nay có hẹn đi xem phim với tao, nhớ chứ?

- Ôi, tao xin lỗi, có lẽ ko được đâu

*Nhắn tin:

SMS1: Anh à, đang làm gì đấy?

SMS2: Anh đang đi chơi

SMS1: Đi với em được ko? Đang buồn quá đây…

SMS2: Anh đang đi với bạn anh rồi.

*Nhắn tin:

SMS1: Mày à, tao buồn quá, đi uống chút đi

SMS2: Uống jì, là sao? Thôi, tao ko đi đâu..

…………………………


Từng làn xe trôi tuột qua hang mắt cay xè, người tụt xuống và bỗng nhiên đứng sững. Tôi ở thành phố này, tính đến ngày hôm nay đã là hai tháng tròn trĩnh, không bạn bè, không gia đình và ko phải lúc nào, có người yêu cũng tốt. Bơ vơ như một kẻ có thói quen đường chợ. Trái tim đập cho hơi thở gấp, mọi thứ bỗng nhiên trở nên gượng gạo đến khó ưa. Chẳng ai dừng cuộc sống xô bồ, để ngoái lại nhìn tôi dù một lát.

Cuối tuần họ làm gì?

HỌ lao đi một cách khác ngày thường đến lạ.

Họ lao đi và họ đã lao đi... Ai cũng thế, sẽ thấy cô đơn lạc lõng... dù chỉ duy nhất hay ít nhất một lần...

……………………………


Biển đầy sóng và biển cồn cào, thứ cồn cào sôi lên mỗi lần sóng trôi về những con cá chết. Một sinh linh, một kiếp đời đột nhiên tan biến, chẳng cần ai lần mò, nó cũng luôn có ở đó, để chết đi.

Biển bình yêu như những lần hẹn hò người ta hay từ chối. Bởi người ta đã có hẹn của mình rồi. Một đứa con gái ko có đế chế, ko hề có nhan sắc mặn mòi hay rực lửa, thậm chí chẳng có quá nhiều tiền để chịu chi, thì rất khó có thể có những lời chấp nhận.

Như biển, biển không đòi hỏi. Còn con người, họ đòi hỏi nhiều lắm đấy.

Đàn ông đòi hỏi gì ở đàn bà?

Đó là nhan sắc

Có thể là tính cách

Đôi khi cũng phải chăng là tiền bạc và quyền lợi khác mà họ có thể khai thác đến tận cùng.

Đàn bà cần gì ở đàn ông.

Không có ai hoặc ít người trả lời rằng, đó là tình dục.

Cứ như thể, ham muốn ko có ở đàn bà chính chuyên, mà chỉ xuất hiện ở những con điếm dâm dục mà thôi.

Họ nhăn nhó mỗi khi tôi bàn tới. Tôi thò thay lên với tới tận mặt trời nóng rẫy….

Này, ai mà biết được, đàn bà cần bao nhiêu thứ ở đàn ông nhỉ?

……………………………….

1. Đi biển và tắm biển:


Tôi mặc nhiên không yêu biển đến dạt dào, biển chỉ bình thường là những cơn sóng chết hoài và chết mãi, bình yên và lặng lẽ theo bóng dáng thủy triều dâng. Có một người đàn ông đi về phía nắng, anh ta trẻ, trông dịu dàng và rất mặn. Dáng người vừa vặn và khuôn mặt khá thanh tú, dễ nhìn. Đôi mắt đỏ au như là vừa mới khóc, mũi cao làm mọi thứ trẻ nên hài hòa. Khi anh ta ko cười, mọi thứ dưới chân tôi như là cát đang tan ra hòa vào song. Cảm giác lạnh rất ấm áp nhẹ nhàng. Anh ta đi lang thang dọc bở biển. Như một con mèo lười mân mê sợ nước. Anh ta ko bước xuống, ko tiến xa, ko ngâm mình hòa vào một bài ca mặn mòi nào cả…Giống như là hoàng tử vậy, anh ta kiêu sa và lịch lãm… Anh ta tới biển để làm gì nhỉ? Không phải là để đi biển và tắm biển… Chỉ là đi biển và dạo chơi, đùa giỡn với khoảng thời gian thảnh thơi của mình. Anh ta đang sống… Như mọi hoàng tử trên thế giới và trong truyện cổ tích, anh ta giống như một kẻ sinh ra để hưởng thụ và sống vô nghĩa.

Tôi rút anh ta khỏi khung cảnh của biển. Đặt anh ta vào tiếng nhạc xập xình ở Volcano, ở 97, ở Bouce, ở Lush, ở Ozon, ở Velvet…. Tôi lần lượt đặt hoàng tử vào tất cả các quán bar mà tôi biết…

Tôi nhìn thấy anh ấy lắc như một thằng điên, cười nói hả hê bên bàn rượu và say xỉn khi trở về nhà.

Tôi lại nhấc hoàng tử khỏi quán bar. Đặt chàng vào một nơi hoàn toàn yên tĩnh khác. Hoàng tử ngồi và nhắn tin tán loạn, cho khoảng 7 chục người. Với những nội dung và những lời như chim bướm… Đêm nay, trong số 7 chục cô gái được đức hoàng tử sủng ái nhắn tin đó, ai sẽ là người được chàng “ân ái”?

……………………………………

2. Đi biển và làm tình:

Trong ví của hoàng tử lúc nào cũng có bao cao su. Hoàng tử là một con người “rất sạch”. Hoàng tử ì ạch giống như một chiếc condom dài và rộng, không vừa bất cứ một cái của quý nào… Chàng quá giống với một món hang phế phẩm ở trên giường. Bởi vì chàng nhỏ bé, và không thể cương lên được, nên của quý của hoàng tử được làm bằng pha lê, chúng cứng nhưng dễ vỡ! Vậy đó, nếu một hoàng tử phải tìm đến nhiều hơn 1 sự lựa chọn cho một đêm, thì hẳn anh ta ngày nào cũng phát điên lên vì … cái dái của mình. Chàng không bất lực, chàng chỉ đang cố gắng làm một người không bất lực. Bằng cách bất lực chứng minh cái sự không bất lực của mình.
Rồi lần lượt một ngày nào đó, 7 chục cô gái gặp nhau và họ vui vẻ bàn tán về cái chim của chàng.

Còn chàng, chàng sẽ làm gì? Ngẩn ngơ ngồi đó và tiếc cho cái cục đái bất hạnh của mình?

Tôi bật cười với những suy nghĩ hỉ hả và chuẩn xác ấy! Bỗng nhiên, “hoàng tử”, hãy tạm gọi anh ta như vậy nhé, bước đến và ngồi bên cạnh tôi.

Tôi quay sang cười với anh ta một cái. Một nụ cười có thể là miếng mồi đối với đàn ông nếu nó toát ra từ một người con gái đẹp, nhưng nó vô nghĩa với một vẻ đẹp bình thường. Tôi lấy tay di di lên cát, viết thành một hình trái tim nho nhỏ có khung tròn.

- Vẽ trái tim lại còn giam nó lại là sao?

- Để cho nó đỡ trốn chạy!

Uh, tôi luôn giam trái tim mình lại, nó không được phép trốn khỏi cái cũi đã ấn định của mình. Trái tim chỉ được di chuyển và xô lệch, ở trong cái vòng tròn của nó. Tôi đã có người yêu, và tôi là một phụ nữ chưa có chồng bị giam cầm trong tình yêu đó. Có nghĩa là chính chuyên, lo toan, và không ngoại tình. Người phụ nữ sẽ phải đứng chờ người đàn ông của mình, và nói “em yêu anh” mỗi ngày cho dù ta đã đang rất chán họ, cho dù ta muốn lên giường với thằng khác quá đi mất.

Nhưng tôi dám chắc một điều rằng, phụ nữ không phải là đàn ông, phụ nữ không được tha thứ nếu như ngoại tình. Phụ nữ, không được phép đòi hỏi giống đàn ông, không được đòi thử và nhét dày bao cao su trong ví và đòi đi “thử”.

- Đôi khi để trái tim chạy trốn một lần cũng tốt chứ sao?

Đúng rồi, anh là đàn ông và anh sống như hoàng tử. Anh khác tôi, anh để trái tim chạy rông không biết lối về, nó cứ bay bướm đậu dông dài trên những cánh hoa đến thời tàn úa. Còn tôi khác chứ, tôi sợ tôi đi lạc, sẽ không tìm được một mái nhà và quên đi đường về cho những tháng ngày lang thang làm tôi yếu đuối, đôi cánh gẫy rời…khi cuộc đời chưa kết thúc. Sống bại liệt trong vài chuyến bay xa…


………………………..
3. Nằm trên giường của hoàng tử:

Hoàng tử ở trong một căn phòng rất đẹp bên bờ biển. Vì hoàng tử là hoàng tử, hoa mỹ và có rất nhiều tiền. Tôi nằm trên chiếc giường đó, nép người vào trong thân hình đó. Cầm điện thoại và nói chuyện với người yêu. Tôi ko nói tôi ngoại tình. Tôi chỉ nói rằng mình đang ốm, ở nhà, và nằm ngủ, thế thôi.

Giường của hoàng tử có mùi hoàng gia, đó là mùi tiền nồng nàn lên tận mũi. Rất nhiều cô gái yêu cái mùi đó đến tái tê. Riêng tôi thì, tôi yêu cái mùi ngoại tình lén lút.

Sau ngày hôm nay, tôi sẽ không bao giờ gặp lại sự lén lút này. Chỉ đơn giản như một lần giao lưu thể xác rất an toàn. Con người ta nép vào nhau và lần mò thân xác trong một chiều hoàng hôn bờ biển nhạt. Khi ánh chiếu phản chiếu vào người hai chúng tôi những vệt nắng tàn.………………………..

4. Ngủ với hoàng tử rất khác “người thường”

Hóa ra hoàng tử không nhạt nhòa như tôi nghĩ. Những gì người ta hay nói ở một tình yêu đi từ ham muốn, đó là ngôn ngữ thân thể khi đụng chạm vào nhau.

Lần đầu tiên hôn hoàng tử, tôi tưởng như môi mình cháy, cảm giác tê nơi đầu lưỡi và luồng điện ấy giật vào tim. Tôi đã ngã ra đằng sau bởi cảm giác đó, cảm giác làm tôi hoảng sợ đến kinh hoàng. Nó quá mạnh mẽ đến nỗi tôi mất đi sự thăng bằng cần có. Hoàng tử đã đỡ lấy tôi. Tay anh ấy nắm chặt lấy tấm lưng yếu mềm của tôi. Nắm chặt lấy sự mỏng manh đang sợ hãi vu vơ cái nỗi hoan hỉ mãnh liệt của đôi mô quyến rũ ấy…

Và anh ơi, anh hãy đừng bao giờ cười… Hãy cứ là một người rất lạnh. Chỉ thỉnh thoảng mỉm cười một chút thôi, để vẻ lạnh lung lấn át con người anh… Đôi môi khi không cười, nó mời chào lắm. Đó là đôi môi điện giật, quyến rũ đến từng phút giây, khiến tiếng thở đứa con gái này ngày càng trở nên gấp gáp và ham muốn trỗi dậy…
Có tình yêu nào, xuất phát từ đôi môi nồng cháy, của người đàn ông có ánh mắt đa tình?

Hoàng tử không to lớn như một đấu sĩ bò tót, không lực lưỡng như một gã đô con cố gắng tập tạ để lên cơ bắp mỗi ngày nhưng cái ấy thì bé như que tăm ngúng nguẩy. Hoàng tử rất khác… không cao, không thấp, không béo, không gày, không cơ bắp, không bủng beo… Hoàng tử là một hoàng tử trong veo với những gì thuần khiết mang mùi đàn ông rất lạ. Và tất nhiên là, hoàng tử ko có một “que tăm” ngúng nguẩy, hoàng tử có hẳn một cây gậy thần kì.

Tôi đã nghĩ rằng, chỉ có một bàn tay thật lớn mới có thể ve vuốt sự sung sướng của đàn bà. Nhưng hóa ra một bàn tay “vừa đủ” lại mang đến nhiều hơn thế. Hơn cả sung sướng nơi cơ thể… Đó là sự thăng hoa ở một góc tối tăm nào đó nơi tâm hồn đang chết dần đi vì héo úa. Đôi bàn tay đi vào rãnh ngực, làm cho mọi thứ xung quanh nó trở nên căng phồng…. Đi sâu và đi xa… Vào rồi lại ra… Đôi bàn tay có sức mạnh vừa đủ ấy uyển chuyển vô cùng. Nó như đang nói rằng, con người ta phải sống, sống để dẫm đạp lên mọi thứ mà hưởng thụ, hưởng thụ từng ngày để từng giờ thấy mình cho và được cho…


Đôi chân hoàng tử, trườn lên, anh ấy bò lên người tôi như thể một loài bò sát trơn tru và láng mịn. Đàn ông không phải cứ sần sùi da thịt mới đáng yêu.

Anh ngồi lên trên tôi, nhấp nhô như bong dáng của thủy triều…. Từng đợt sóng ào lên cao, tràn sâu và trong rồi lại duỗi mình ra từ tốn… Đôi khi những cơn song ấy sỗ sang và dữ tợn… Ào ạt tuôn vào và thọc sâu đến nhói đau, nhưng rồi lại duỗi mình ra với cơ man nào là bọt biển tan biến dịu dàng….


Ngủ với hoàng tử rất khác, trong từng động tác, tôi như thấy được mình đang nói chuyện với chính mình… Một cảm giác thật khác khi giao tiếp bằng thứ ngôn ngữ mới...Mỗi cảm giác khác là một lần thăng hoa khác, có thể là cào xé, có thể là nhẹ nhàng, có thể là cưỡng bức, có thể là đòi hỏi… Nhưng mọi cái có thể đó, mỗi cái có thể đó, đều đem đến duy nhất một cảm giác… thỏa mãn!


……………………………..
- Trong bao nhiêu người phụ nữ anh ngủ cùng, anh có tình cảm với họ?

- 1 hoặc 2 trên và trong rất nhiều.

- Thường là trước khi ngủ đúng ko?

- Ừ

- Vậy là lần này, em ko có cơ hội là người phụ nữ thứ 3 rồi.

- Nếu chưa yêu mà đã ngủ rồi, em biết đấy, rất khó…

- Ừ..

- Nhưng lần này, em có thấy nó có gì đấy lạ ko?


Tôi quay lưng về phía anh, anh vòng tay ra ôm tôi nhẹ nhàng, 2 chiếc điện thoại của chúng tôi đặt trên bàn đầu giường ngủ, chúng tắt lịm như thể cả thế giới này sẽ ko ai có thể chạm được tới chúng tôi. Mối lien hệ cuối cùng với những xô bồ đường đời đã biến mất.

Tôi quay lại, cười, xoay người anh, để lưng anh nhìn về phía tôi. Tôi lấy tay di lên người anh một hình trái tim và vẽ một vòng tròn xung quanh nó. Giá như tôi có thể ràng buộc, nhót trái tim này vào một cái cũi và dấu nó tận sâu đáy tâm hồn...

Rồi quàng tay, nhẹ nhàng xoay mặt anh, tôi nhìn mặt anh thật kĩ. Vì tôi biết, tôi ko còn cơ hội được nhìn nó nữa. Sau 4 ngày ở bên nhau, sau khi bỏ qua ngàn vạn mối muộn phiền dai dẳng, buồn ngày ko có vị đắng, chỉ đầy rẫy những ngọt ngào. Tôi hôn vào môi anh… Điện lại xoẹt qua tim tôi, luồng điện ấy làm tôi muốn nghiện nó… Anh lại xoay người lại, ôm lấy tôi.

Chúng tôi đã nói chuyện với nhau, bằng một thứ ngôn ngữ rất khác, ngôn ngữ của thể xác không lời… Bàn tay tôi như nói với từng lớp da trên thân thể hoàn mĩ của anh rằng:

- Ừ, lạ lắm, em thấy nó rất tuyệt!

……………………………..
Có thể thăng hoa là hạnh phúc, nhưng có một điều ngay cả chuyện cổ tích ko phải lúc nào cũng may mắn được diễn ra. Thực tế đó là, sự ngọt ngào và thăng hoa ko bao giờ là mãi mãi cả. Nó ảo ảnh và giăng đầy những lớp sương mù tê tái của thực tại mệt nhoài. Chúng tôi trở về với cuộc sống của chúng tôi. Của những đứa con gái hang đêm anh tán tỉnh. Anh đọc diễn văn cho những đứa con gái đó, y chang nhau. Không phải để ngủ, không phải chỉ để ngủ. Đôi khi, chỉ là cho vui thú…và thoát li khỏi cuộc sống nhàm chán đang cuốn anh đi mỗi ngày. Hoàng tử vẫn là hoàng tử, lẳng lơ và đa tình, đập chung một nhịp tim trong hang ngàn mối quan hệ. Nhưng cuộc điện thoại, những lá bài, những bó hoa, những trò ve vãn, anh làm như thú vui mỗi ngày… Chúng trôi qua, và anh thích sống thế.

Tôi trở về với cuộc sống đầy sóng của tôi… Mọi đợt sóng đều reo lên ồn ã… Chỉ thiếu đi lớp sóng màu mỡ và đa tình trên thân thể anh, thiếu đi đôi môi điện giật đầy thú tính, bản năng nhưng vô vàn quyến rũ....Tôi không hề biết tình cảm của anh dành cho tôi như thế nào, cảm giác của anh đối với tôi ra sao. Tôi chỉ biết thân thể tôi rất nhớ dáng người đó của anh. Tôi chỉ biết trái tim tôi đã một lần phá cũi, giờ nó đang bơ vơ ko muốn trở về…

Một chuyện tình thoáng chốc đến và đi, vì lẽ gì nó ko ở lại?

…………………………..
Tôi bước lên xe, ngoái lại nhìn anh, bức tranh này, ôi sao buồn tẻ, anh đứng đó, đôi mắt vẫn buồn rầu như đẫm lệ, khuôn mặt ko cười với cái miệng thật xinh tươi. Anh từ đâu đến, anh ra sao, có bao nhiêu nỗi buồn trải dài trên làn mi một người đàn ông như thế. Hay anh chỉ đơn giản là anh, đĩ đượi và nông cạn với những kịch bản sắp sẵn sẽ kể với một vạn người? Hay anh chỉ là anh, đơn giản là một hoàng tử đầy đủ sự quyến rũ, và thừa đủ sự cao sang, ko ai chạm vào anh để sở hữu được anh, họ chạm vào anh để anh chơi đùa và ném họ.

………………………………
SMS1: Anh có còn muốn gặp em nữa không?

SMS2: Anh không rõ nữa!

……………………………..
SMS2: EM còn muốn gặp anh nữa ko?

SMS1: Em không biết nữa….

…………………………………
Nhưng có một điều, em rất biết, đó là, em rất nhớ anh….

- Alô, em yêu à, sao mấy hôm nay ko lien lạc với em được vậy? Anh lo quá!

- Em đi ngoại tình!


.
Cuộc sống, có biết khi nào, là “Đủ” được ko? Người ta đôi khi chịu đổi vài năm, chỉ để lấy 1 vài ngày….Có câu nói này đi ra từ Điên Loạn, rất hợp với hoàng tử và em:

“Đa tình là đặc tính của đàn ông. Ngu ngốc là đặc trưng của đàn bà.

Trong tình yêu không có chỗ cho “làm tình nghiêm túc”

Hãy cứ đa tình như anh vốn dĩ, và em sẽ mãi là “con đĩ” của riêng anh…”

Hoàng tử đa tình, vì hoàng tử sinh ra đã là một hoàng tử!



Gào - ngày 3/11/2008
Kỷ niệm 2 tháng ở Sài Gòn định cư!
Đăng lúc 14-2-2012 08:30 PM | Xem tất
[Truyện ngắn - Gào] Lẽ ra anh nên trả cho em nhiều hơn...

Mỗi con đĩ đều có một lý do vào nghề của riêng mình.... Một lý do đểkhóc lóc van xin và nài nỉ mỗi khi sa cơ lỡ bước.... Một lý do có thậthoặc một lý do ảo nào đó....
Đối với nó, làm đĩ, đơn giản chỉ vì tiền. Nó cần tiền và nó biết, khócó cái nghề nào cho nó đủ số tiền nó cần như nghề này.
Nó coi nó là 1 nghề, và nó ko hề xấu hổ về cái nghề mình đang làm.
Nhưng... lý do của nó lại là...
Gia đình nó có "truyền thống" như vậy!
Mẹ nó sinh nó ra mà thậm chí bà còn ko biết nó là sản phẩm của lầnquan hệ với người đàn ông nào. Sinh ra như một sai lầm nghề nghiệp,sau khi sinh nó ra, mẹ nó ko còn sinh nở được nữa.... nêu đối vớinhững người phụ nữ khác thì đó là một sự đau xót, nhưng với mẹ nó thìlà một niềm vui.... Một mình nó bà ta đã quá đủ ngán ngẩm rồi.... Nólớn lên trong sự thiếu thốn... thiếu cả tình cảm của mẹ, và cả vậtchất..... Nhưng xui xẻo thay.... nó vẫn xinh đẹp.... Nó ko xấu xí....Đàn bà có vốn tự có... để bán trinh tiết, thể xác, đàn bà đẹp lại cócàng nhiều thứ để mài mòn.... Nó chưa từng yêu, 20 tuổi chưa từng hiểuyêu một thằng đàn ông sẽ có mùi vị gì? Hay tất cả chỉ là mùi thể xáchoà lẫn trong cái vị mặn mồ hôi nơi đầu lưỡi mỗi khi quan hệ để đượctrả tiền. Học hành ko đến nơi đến chốn, 15 tuổi đã bỏ học và làm nghềcùng với mẹ... Nó chẳng thể cho mình một cái nghiệp để kiếm tiền dễhơn!
Vậy là nó chấp nhận cuộc sống như một dòng sông phẳng lặng chảy xuôichiều...
5 năm trôi qua, có đủ để một con đĩ an phận phải chấp nhận số phận haybắt đầu suy nghĩ về cuộc đời mình.... Người ta tự hào khi kế thừa mộttruyền thống còn nó ... có nên đau xót khi phải đi theo một lốimòn....
Con người có những lựa chọn và nó biết cái nghề nó đang làm ko phải làmột sự lựa chọn tốt nhất cho 1 thứ việc làm.... Nó chui vào một góc vàbắt đầu khóc! Lần đầu tiên nó nức nở về số phận của mình, đã ko chèolái được cuộc đời, mặc nước xuôi chiều cuốn trôi.... Phải chăng nó đãsai rồi sao???? Những lần đi khách ko phải lần nào cũng dễ dàng, chưakể công an, bảo kê và bọn dắt mối.... hành hạ... còn là những kháchhang khiếm nhã.... Như người ta vẫn nói, có thằng nào đi "đáphò" là thằng đàn ông tử tế đâu? Nó đôi khi bị khách đánh đập,những thằng đàn ông vẫn bạo lực như vậy khi làm tình....
Có hôm, nó lết dậy trên giường mà ko sao bước đi được, cảm giác thânthể rã rời, phần dưới đau nhức ko thể tả...
Lại một ngày trôi qua của một con phò với tai nạn nghề nghiệp đây mà!Nó cười! Cười lớn dần! Rồi trong tiếng cười vỡ vụn ấy, giọt nước nàođó lăn ra từ hai khoé mi... Lần đầu tiên trong đời, nó cười mỉa maicái nghè và cái thòi đời này....
Nó sẽ.... từ bỏ!
Nó ko muốn chịu cái sự đau đớn trên thân thể thiếu nữ.... ko muốn chịucái sự nhục nhã ngày nối ngày thế này nữa....
Nhưng...
Ai cho nó sự can đảm để bỏ nghề???????
Ai????
Xã hội này là nơi rất dễ dàng cho sự bắt đầu.... nhưng lại quá khókhăn để kết thúc....
...................
                                                                                                                                                Nó quyết định đi tìm người đàn ông của mình,một người đàn ông mà như bao phụ nữ trên đờinày vẫn có ít nhất một người.... Người đànông yêu nó.... Yêu nó để nó yêu chứ ko phảiyêu nó như yêu một con phò....
Nó bắt đầu vẽ ra cái ảo tưởng cho đờimình.... Một điểm sáng le lói có thể bước tớitừ đâu đó ở phía những người đàn ông tử tếkia, ko phải những khách hàng của nó....
Nó thay đổi nhiều, đi khách ít hơn, mặc chobọn dắt mối cằn nhằn.... cay nghiệt chửi bới,cùng với bảo kê liên tục đe doạ.... Người taphải liều lĩnh! Ai đó, đâu đó hay trong mộtbộ phim nào đó đã nói vây!
Cho đến nó khi nó quyết định bỏ nghề....Dùsao nó cũng chẳng có ràng buộc gì với cáinghề này, ngoài 1 từ &quot;truyềnthống&quot; xót xa....
Như tất cả những con cave bỏ nghề nào khác,đều chịu đựng những cái nhìn mỉa mai của&quot;đồng nghiệp&quot; và sự quấyrầy của quá khứ.... Nhưng thời gian sẽ làmmọi chuyện trôi qua... Nó cắn răng chịu đựngvới ý nghĩ đó và cố an ủi mình với mơ ước vềmột người đàn ông sẽ đến....
Phải là một đứa con gái trong sạch mới xứngđáng với một người đàn ông như thế....
Khi con người ta đã thay đổi những ước mơ vềhạnh phúc xa vời... thì nó thật buồn cười chỉcó một mong ước bình thường ko xa xôi là đượcyêu dù chỉ một lần thôi...
Nó bắt đầu thói quen đi xem film một mình,đọcsách thường xuyên và tìm hiểu những công việckhác, trên báo.... Rồi nó tìm được một côngviệc ở một quán cafe, bồi bàn... Nó hài lòngvới công việc đó.... Cố gắng tẩy rửa và lauchùi quá khứ của mình... thay đổi tất cả,thuê một căn phòng trọ nhỏ ở nơi mới, dùngmột số điện thoại mới..... Thường xuyên rađường ko trang điểm chứ ko loè loẹt nhưxưa....
Mọi thứ thay đổi đến chóng mặt và khó khăncũng nhiều đến chóng mặt....
Một năm trôi qua...
Người đàn ông ấy vẫn chưa đến....
Cho đến một ngày, trước sinh nhât nó 1 tháng,nó nhận được một bó hoa.... người ta nói làcó người tặng nó. Bó hoa hồng đẹp hơn cảtrong giấc mơ của nó....Ko rõ người gửi....Và cứ thế trong một thàng liền, những bó hoađược gửi tới nơi nó làm một cách đều đặt....
Vào ngày sinh nhật nó.... Ko còn thấy bó hoađó xuất hiện vào buổi sáng như thường lệ, nócó chút buồn thoáng qua... Một tháng nay....nó đã mong chờ bó hoa ấy.... và chủ nhân củanhững bó hoa này làm nó tò mò.... đôi khi làmong nhớ.... mong nhớ một người xa lạ....
Nó như một đứa trẻ lần đầu tiên trong đờiđược tặng một con búp bê đẹp...
Tối hôm đó, khi nó đóng cửa quá, vì ca trựccủa nó là ca trực quán cuối cùng... Một anhchàng xuất hiện, với một bó hoa như mọi ngàytrên tay...
- Chúc em sinh nhật vui vẻ...
Nụ cười tan mây, nụ cười ngọt ngào trên đôimôi ấy làm trái tim nó tan chảy, một đứa congái khát khao hạnh phúc bao lâu nay, giờ đâyđược đón nhận niềm vui thì sẵn sàng nhận lấymà ko mảy may đề phòng....Nó im lặng, sữngsờ, luống cuống ko biết phản ứng thế nào...
Vậy là.... tình yêu của nó bắt đầu như vậyđấy....
Hoa hồng người đó tặng cho&quot;nó&quot;... Nó chưa bao gìơ yêuvà cũng ko biết yêu nhau người ta sẽ làm nhưthế nào và... làm gì với nhau....
Hẹn hò này, đi chơi này... nhắn tin, gọi điệnthoại và còn gì nữa.... Nhiều hơn cho một sựbắt đầu...
- Sao anh lại thích em?
Anh nhìn thấy em vào ngày đầu tiên em làm ởđây! Anh là khách quen của quán.... hehe...nhưng từ khi nhìn thấy em, anh ko vào đâynữa....
- Tại sao vậy?
- Ồ, anh phải nghỉ ngơi và dành thời gian đểnghĩ chiên dịch cưa cẩm chứ....
Nó cười.... hạnh phúc!
Cuộc sống đơn giản vậy, hạnh phúc đến đơngiản vậy...
Một vài tháng sau.... nó chuyển về sống chungvới anh.... Đối với nó, đây hẳn là 1 sự phânvân, anh ko biết quá khứ của nó.... và nócũng ko biết sống chung với người đàn ôngmình yêu chứ chưa phải là chồng thì có làđúng đắn và... giống con gái bình thường ko?
Nhưng mặc kệ!
Anh muốn thế... Và như thế thì 2 người mới cónhiều thời gian bên nhau, nhất là khi bố mẹanh ở xa và anh lại đang sống một mình, cần 1người phụ nữ để chăm sóc.... cần một bàn tayphủ ấm căn nhà hoang lạnh....
Lại nói về bố mẹ anh, nó nhớ chưa một lần anhnhắc đến họ.... Có vài lần nó cũng địnhhỏi.... nhưng nghĩ lại thì thôi... bởi nếuanh có trả lời, rồi anh hỏi về bố mẹ nó... nósẽ trả lời thế nào?
Một đứa trẻ ko biết bố là ai? Và một bà mẹ làđiếm hết thời đang sống cuộc đời nghiện ngập,rượu chè, ko hiểu đang ở nơi nào.... Trả lờinhư thế sao????
Dù vẫn biết là anh sẽ biết hết dù sớm haymuộn.... nhưng nó vẫn ko thể mở lời nói vềcái cuộc đời xưa cũ mà nó đang cố gắng rũbỏ.....
Trước khi chuyển về sống chung, 2 đứa đi muasắm rất nhiều vật dụng... vẽ ra một viễn cảnhcủa tình yêu hoàn hảo....
Nó nhoè mắt, cay lòng:
- Anh tốt với em quá!
Anh cười:
- Anh ko tốt đâu...
- Ko sao, em sẽ yêu anh, cho dù anh là ngườixấu đi chăng nữa...
Ngày nó chuyển đến sống chung với anh, đồ đạcko có gì nhiều ngoài vali quần áo, những thứkhác nó đã để lại căn nhà trọ vì anh nói, ởnhà anh cái gì cũng có, ko nên đem đi cholủng củng và mệt mỏi....
Buổi sáng hôm ấy, trời mưa... mây xám xít vàko khí u ám nặng nề.... chỉ có nó là điểmsáng duy nhất của thời tiết ảm đạm ko có mặttrời ấy.... Nó vui vì được bắt đầu một cuộcđời làm người thực sự....
Đêm đó, là đêm đầu tiên của nó và anh.... Rấtlâu.... rất lâu từ khi 2 người yêu nhau....
Tấm ga giường.... Một người đàn ông...Chiếcchăn mong manh.... Ánh đèn đỏ..Mùi mồ hôinồng nàn...Bàn tay to lớn lướt trên cơ thể coquoắp.... Đã từ bao giờ xa vời với nó... Naylại trở về....
Và lại là.... với người đàn ông mà nóyêu.....
Miên man với suy nghĩ hạnh phúc và cảm giáctuyệt vời đang trải qua....
Sau khi làm chuyện đó.... nó thấy anh quaylưng đứng dậy.... mặc quần áo...
Nó cười:
- Anh ngốc thế... sao phải mặc đồ nhanh vậy!
Anh lạnh lùng ko nói gì....
Mặc đồ tử tế, quay lưng lại đến tận khi đóvẫn chẳng nói gì thêm với nó.... Sau khi xongxuôi, anh rút trong ví ra 1 tập tiền...
Rồi ném vào mặt nó... khi nó còn đang trầntruồng ở trên giường, phủ lên thân thể congái là một tấm chăn nhỏ, đủ để tiền lướt quada làm nó lạnh.... Nó hoàn toàn ko hiểu điềugì đang xảy ra, thế giới như sụp đổ, cánh cửamột cuộc đời đóng khép.... Nó shock đến mứcko nói được câu nào, chỉ biết im lặng.... đờđẫn như vậy nhìn anh.
- Nhiều hơn một đêm của cô ngủ với bố tôichứ?
- Anh... anh...
- Tôi chỉ muốn xem cô ngủ với bố tôi như thếnào .... Người cha đáng thương của tôi đã bịcô làm mù mắt..... Tôi chỉ muốn xem.... khảnăng làm điếm của cô thế nào thôi....
- Anh.... anh...
- Một con điếm suốt đời chỉ là 1 con đĩ kohơn. Cầm tiền và cút khỏi đây....
- Anh...
- Tôi muốn tất cả cái lũ điếm như cô, và nhấtlà cô, phải chịu cái cảnh mà mẹ tôi phảichịu.... Nhục nhã vì bị ruồng bỏ.... Nhục nhãrõ chưa? Cầm tiền và xéo đi.... Con điếm!
Nó cười lớn....Nó cười sằng sặc....Nước mắtnó ào át tuôn trào...Đôi môi ướt đẫm...Nó cắnmôi....giữ nguyên cái bộ dạng trần truồngđó...Nhặt...Nhặt...Nhặt những đồng tiền bánthân xác mà anh vừa trả nó....
Anh ta quay đi... ko nhìn...
Bố anh là ai?
- Là người bằng tuổi bố cô, là cái lão già màcô đã cặp kè và làm si mê suốt 4 tháng trời,để ông ta đòi bỏ vợ. Đuổi vợ ra khỏi nhà, vàbà ấy là mẹ tôi, gần 50 tuổi mà phải xáchvali ra khỏi nhà và đi tự tử vì nhục! Là mẹtôi! Là mẹ tôi! Cô hiểu chưa? COn đĩ! - Anhgào lên, nước mắt anh trào ra... nỗi tức giậnvà niềm căn phẫn ứa lên mạnh mẽ - Tôi thậmchí đã ko về kịp để nhìn mẹ lần cuối, chỉ vìcô đấy, con đĩ!
- Em ko biết bố em bao nhiêu tuổi - Nócười.... môi cắn môi.... máu chảy ra hoà cùngdòng nước mắt tan - Em chưa từng phá hoạihạnh phúc của ai.... chưa từng!
- Một con đĩ như cô, thì làm sao biết mình đãngủ với bao nhiêu người? LÀm sao biết mình đãphá nát bao nhiêu cuộc đời chứ? Khốn nạn! Đồđiếm! Đồ chó cái!
Nước mắt ... dù đã kìm nén.... vẫn tuôn ra kongừng... lông mi đẫm nước..... má đỏ.... môiướt máu.... nó cười....
- Tất cả chỉ là giả dối hả anh?
- Tôi chắc sẽ yêu cô! Tôi tưởng tôi đã yêucô! Đã quên đi mục đích tiếp cận cô của tôi,những gì cô thể hiện quá tuyệt vời, sự chedấu hoàn hảo! Nhưng .... rồi... trên giườngcô cũng chỉ là con đĩ thôi....Tôi ko thểquên! Một con đĩ giết mẹ tôi, nó ám ảnh tôi!
- Vậy là.... anh sẽ yêu em.... như anh đãtrót yêu em.... nếu như....em .... ko phải làmột con đĩ.... phải ko?
Anh quay đi......
Không khí căn phòng đêm đầu tiên này.... đầymáu và nước mắt.... tràn ngập nỗi đau....
Nó đứng dậy .... cầm số tiền của anh trêntay... giơ lên... ngang mặt.... cười và nóivới anh: &quot;Nhiều hơn em được trả chomột đêm!&quot;
... Mặc quần áo.... kéo nốt đống quần áo mớixếp vào tủ trong sung sướng và hạnh phúc sángnay.... Nó nhét vào vali và kéo lết đi....
- Cám ơn anh!
Người đàn ông gục xuống! Anh ta khóc....
Cánh cửa kéo ra rồi đóng sầm.... Trời lại đổmưa....
Nó lết vali bước đi trên đường ước, nước mưatát vào mặt nó rát và nước mắt làm nó buốtgiá, môi cắn bật máu giờ đây xót.... chảy tantrong nước mưa những giọt máu đỏ.... Nó cầmnắm tiền trên tay.......
Kiệt sức và đau đớn!
.............
Sáng hôm sau, người ta tìm thấy xác một ngườicon gái, với giọt máu ở khoé môi.... nước mắt2 dòng khô trên đôi mắt nhắm u sầu.... Cô ấyđã chết.... Cổ tay hằn vết và máu chảy đẫmáo....
Một cái chết đau đớn và oan uổng!
............
Nó lết trong cái đêm mưa bão đau xót ấy....Nỗi đau đã làm tiếng cười của nó bậtnước....Nó quỳ xuống một góc khuất ... bênmái hiên của căn nhà bên ngõ vắng.... Lục lọiđống đồ đạc mà nó đem theo.... Hôp dao cạomua cho anh.... để anh cạo râu.... Nó nghĩvậy khi mua... và vui lắm, cái cảm giác đượcchăm sóc cho anh như cho chồng mình.....Mởquyển sổ nhật ký nó mua ... với ước mơ hồnnhiên ghi chép lại những ngày sống chung củacả hai mà nó vốn nghĩ sẽ rất hạnh phúc.....Nó rạch 1 vế nhỏ trên ngón trỏ của tay phảivà bắt đầu viết.... trong nước mắt... trongnước mưa... trong máu.... trái tim nó... vỡnát theo từng dòng chữ đớn đau....
.................
Người ta nhìn anh, khi anh đến đồn công an đểnhận xác và khai báo.... Nhìn anh như nhìnmột con ác thú giết người....
Anh lặng lẽ khai những gì mà người ta hỏi....
.............
Đám tang của nó chỉ có một mình anh!
Ko phải là đám tang mà chỉ là một nắm đấtchôn người chết, được đào xới lên và thả cáixác xuống... cắm một vài nén hương... bia mộlà những dòng chữ trống rỗng...
Một cái tên như bao cái tên...
...........
Bức thư tuyệt mệnh và chiếc vali của nó...nằm im lìm ở góc nhà... Anh ko hề đụngđến....
...........
Một buổi sáng, anh giật mình bởi tin nhắn:&quot; Tao lại thấy bố mày cặp kè với conkia rồi đấy!&quot;
Anh bàng hoàng....
Gọi điện thoại lại cho bạn!
- Uh, đúng rồi, tên thế mà... nhưng nó bỏ làmở đó lâu rồi, bỏ từ trước khi mày về nước cơ!
Thế còn những tấm ảnh thì sao? Anh cảm giácnhư mình sắp nổ tung. Mở những cái ảnh chụpcha mình và cô gái đó.... Anh chợt rùngmình.... Vì những bức ảnh đó.... ko có rõmặt.....người con gái kia... chỉ 1 mái tócgiống nhau.... 1 cái tên giống nhau.... 1 chỗlàm mới.... giống nhau!
Anh chạy đến góc phòng, đôi bàn tay runrẩy.... cầm bức thư...
Nước mắt trào ra... lăn lóc trong trái timanh hoảng loạn, đôi môi run... hàm răng vađập.... những tiếng nấc ko thành lời....Mộtbức thư đẫm máu... viết băằn máu và viết bằngmột trái tim đau...
&quot; Anh à, em nói thật mà! Em chưatừng phá hoại hạnh phúc của ai! Em biết anhnhầm lẫn.... Nhưng em ko thể giải thích... vìanh nói đúng....em chỉ là một con đĩ! Em ướcgì, em được sinh ra 1 lần nữa! Một lần trongsạch chưa bao giờ trải thân đĩ điếm....
Anh à, anh đúng.... anh ko sai.....
Nhưng có một điều anh sai....
Số tiền anh trả cho em.... ko đủ..... kođủ.... cho một tình yêu.....
Lẽ ra... anh nên trả em nhiều hơn....&quot;
Những nỗi đau dồn dập lên một cuộc đời vànhiều con người.... vì một người đàn ông mà 2người đàn bà phải chết.... Người đàn ông kiađã mất vợ.... Và con của ông ta.... đã vôtình giết chết một người con gái yêumình.....
Nó đã cố gắng quên quá khứ, để học cách yêumột người nhưng nó vẫn được trả tiền vì yêungười đó! Vì đơn giản... nó chỉ là một conđĩ!
                                                                                                               

Đăng lúc 15-5-2012 12:48 PM | Xem tất
neu ranh gui mail zo yahoo: lamnguyenhoangvanboy@yahoo.com.vn cho tui dc hem nak toi thjk doc truyen lam
Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc điểm

Hosting chuyên nghiệp by VTHOST.
Truyen tai iWIN | , > Quảng cáo liên hệ admin@traitimyenbai.net

Phòng tối|Lưu trữ|Diễn đàn Yên Bái Community Guidelines |

GMT+7, 27-11-2014 09:49 PM , Processed in 0.149727 second(s), 28 queries .

Powered by Discuz! X3.2

© 2001-2013 Comsenz Inc.

Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách