Diễn đàn Trái Tim Yên Bái

 Quên mật khẩu
 Đăng ký
Xem: 21901|Trả lời: 0
Thu gọn cột thông tin

Tiểu sử về Nguyễn Tuân

[Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 9-2-2009 01:42 AM | Xem tất |Chế độ đọc

Mời bạn đăng ký để giao lưu kết bạn nhé <3

Bạn phải đăng nhập để xem được nội dung, nếu bạn chưa có tài khoản? hãy Đăng ký

x
Nguyễn Tuân (10 tháng 7 năm 191028 tháng 7 năm 1987) là một nhà văn nổi tiếng của Việt Nam. Sách giáo khoa hiện hành xếp ông vào một trong 9 tác giả của văn học Việt Nam hiện đại. Ông viết văn với một phong cách tài hoa uyên bác và được xem là bậc thầy trong việc sáng tạo và sử dụng tiếng Việt. Hà Nội và rất nhiều tỉnh thành phố có  con đường mang tên ông.

                               
Đăng nhập/Đăng ký mở rộng


I)Con người Nguyễn Tuân
I.1)Sơ lược tiểu sử

Ông quê ở xã Nhân Mục (tên nôm là Mọc), thôn Thượng Đình, nay thuộc phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân, Hà Nội. Ông sinh trưởng trong một gia đình nhà Nho khi Hán học đã tàn.
Nguyễn Tuân học đến cuối bậc Thành chung (tương đương với cấp Trunghọc cơ sở hiện nay) thì bị đuổi vì tham gia một cuộc bãi khóa phản đốimấy giáo viên Pháp nói xấu người Việt (1929). Sau đó ít lâu ông lại bị tù vì "xê dịch" qua biên giới không có giấy phép[1]. Ở tù ra, ông bắt đầu viết báo, viết văn.
Nguyễn Tuân cầm bút từ khoảng đầu những năm 1930, nhưng nổi tiếng từ năm 1938 với các tác phẩm tùy bút, bút ký có phong cách độc đáo như Vang bóng một thời, Một chuyến đi... Năm 1941, Nguyễn Tuân lại bị bắt giam một lần nữa vì giao du với những người hoạt động chính trị.
Năm 1945, Cách mạng tháng Tám thành công, Nguyễn Tuân nhiệt tình tham gia cách mạng và kháng chiến, trở thành một cây bút tiêu biểu của nền văn học mới. Từ 1948 đến 1958, ông giữ chức tổng thư kí Hội Văn nghệ Việt Nam.
Các tác phẩm chính sau cách mạng của Nguyễn Tuân là tập bút ký Sông Đà (1960), một số tập ký chống Mỹ (1965-1975) và nhiều bài tùy bút về cảnh sắc và hương vị đất nước.
Nguyễn Tuân mất tại Hà Nội vào năm 1987, để lại một sự nghiệp vănhọc phong phú với những trang viết độc đáo và đầy tài hoa. Năm 1996 ông được Nhà nước Việt Nam truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật (đợt I).


I.2)Vài nét tính cách
  • Nguyễn Tuân yêu Việt Nam với những giá trị văn hóa cổ truyền của dân tộc. Ông yêu tha thiết tiếng Việt, những kiệt tác văn chương của Nguyễn Du, Đoàn Thị Điểm, Tú Xương, Tản Đà..., những nhạc điệu hoặc đài của các lối hát ca trù hoặc dân dã mà thiết tha, nh­ững nét đẹp rất riêng của Việt Nam[cần dẫn nguồn]
  • Ở Nguyễn Tuân, ý thức cá nhân phát triển rất cao. Ông viết văntrước hết để khẳng định cá tính độc đáo của mình, tự gán cho mình mộtchứng bệnh gọi là "chủ nghĩa xê dịch"[cần dẫn nguồn]. Lối sống tự do phóng túng của ông không phù hợp với chế độ thuộc địa (hai lần bị tù).
  • Nguyễn Tuân là con người rất mực tài hoa. Tuy chỉ viết văn nhưngông còn am hiểu nhiều môn nghệ thuật khác: hội hoạ, điêu khắc, sânkhấu, điện ảnh... Ông còn là một diễn viên kịch nói và là một diễn viênđiện ảnh đầu tiên ở Việt Nam[2].Ông thường vận dụng con mắt của nhiều ngành nghệ thuật khác nhau đểtăng cường khả năng quan sát, diễn tả của nghệ thuật văn chương.
  • Nguyễn Tuân là một nhà văn biết quý trọng thật sự nghề nghiệp củamình. Đối với ông, nghệ thuật là một hình thái lao động nghiêm túc,thậm chí "khổ hạnh" và ông đã lấy chính cuộc đời cầm bút hơn nửa thế kỷcủa mình để chứng minh cho quan niệm ấy


II)Sự nghiệp văn chương

II.1)Quá trình sáng tác và các đề tài chính của Nguyễn Tuân

Nguyễn Tuân không phải là nhà văn thành công ngay từ những tác phẩm đầu tay. Ông đã thử bút qua nhiều thể loại: thơ, bút kí, truyện ngắn hiện thực trào phúng. Nhưng mãi đến đầu năm 1938, ông mới nhận ra sở trường của mình và thành công xuất sắc với các tác phẩm: Một chuyến đi, Vang bóng một thời, Thiếu quê hương, Chiếc lư đồng mắt cua...
Tác phẩm Nguyễn Tuân trước Cách mạng tháng Tám chủ yếu xoay quanh bađề tài: "chủ nghĩa xê dịch", vẻ đẹp "vang bóng một thời", và "đời sốngtruỵ lạc".
Nguyễn Tuân đã tìm đến lí thuyết "chủ nghiã xê dịch" này trong tâm trạngbất mãn và bất lực trước thời cuộc. Nhưng viết về "chủ nghĩa xê dịch",Nguyễn Tuân lại có dịp bày tỏ tấm lòng gắn bó tha thiết của ông đối vớicảnh sắc và phong vị của đất nước mà ông đã ghi lại được bằng một ngòibút đầy trìu mến và tài hoa (Một chuyến đi).

Không tin tưởng ở hiện tại và tương lai, Nguyễn Tuân đi tìm vẻ đẹpcủa quá khứ còn "vang bóng một thời". Ông mô tả vẻ đẹp riêng của thờixưa với những phong tục đẹp, những thú tiêu dao hưởng lạc lành mạnh và tao nhã. Tất cả được thể hiện thông qua những con người thuộc lớp người nhà Nho tài hoa bất đắc chí, tuy đã thua cuộc nhưng không chịu làm lành với xã hội thực dân (như Huấn Cao Chữ người tử tù).

Nguyễn Tuân cũng hay viết về đề tài đời sống truỵ lạc. Ở những tác phẩm này, người ta thường thấy có một nhân vật"tôi" hoang mang bế tắc. Trong tình trạng khủng hoảng tinh thần ấy,người ta thấy đôi khi vút lên từ cuộc đời nhem nhuốc, phàm tục niềmkhao khát một thế giới tinh khiết, thanh cao (Chiếc lư đồng mắt cua).

Từ sau Cách mạng tháng Tám 1945, ông chân thành đem ngòi bút phục vụ cuộc chiến đấu của dân tộc, nhưng Nguyễn Tuân luôn luôn có ý thức phục vụ trên cương vị của một nhà văn, đồng thời vẫn muốn phát huy cá tính và phong cáchđộc đáo của mình. Ông đã đóng góp cho nền văn học mới nhiều trang viếtsắc sảo và đầy nghệ thuật ca ngợi quê hương đất nước, ca ngợi nhân dânlao động trong chiến đấu và sản xuất.


II.2)Phong cách nghệ thuật Nguyễn Tuân

Nguyễn Tuân có một phong cách nghệ thuật rất độc đáo và sâu sắc.
Trước Cách mạng tháng Tám, phong cách nghệ thuật Nguyễn Tuân có thể thâu tóm trong một chữ "ngông"

Thể hiện phong cách này, mỗi trang viết của Nguyễn Tuân đều muốnchứng tỏ tài hoa uyên bác. Và mọi sự vật được miêu tả dù chỉ là cái ăncái uống, cũng được quan sát chủ yếu ở phương diện văn hoá, mĩ thuật.

Trước Cách mạng tháng Tám, Ông đi tìm cái đẹp của thời xưa còn vương sót lại và ông gọi là Vang bóng một thời. Sau Cách mạng, ông không đối lập giữa quá khứ, hiện tạitương lai. Văn Nguyễn Tuân thì bao giờ cũng vậy, vừa đĩnh đạc cổ kính, vừa trẻ trung hiện đại

Nguyễn Tuân học theo "chủ nghĩa xê dịch". Vì thế ông là nhà văn củanhững tính cách phi thường, của những tình cảm, cảm giác mãnh liệt, củanhững phong cảnh tuyệt mĩ, của gió, bão, núi cao rừng thiêng, thác ghềnh dữ dội...
Nguyễn Tuân cũng là một con người yêu thiên nhiên tha thiết. Ông có nhiều phát hiện hết sức tinh tế và độc đáo về núi sông cây cỏ trên đất nước mình. Phong cách tự do phóng túng và ý thức sâu sắc về cái tôi cá nhân đã khiến Nguyễn Tuân tìm đến thể tuỳ bút như một điều tất yếu.
Nguyễn Tuân còn có đóng góp không nhỏ cho sự phát triển của ngôn ngữ văn học Việt Nam.

Sau Cách mạng tháng Tám, phong cách Nguyễn Tuân có những thay đổiquan trọng. Ông vẫn tiếp cận thế giới, con người thiên về phương diệnvăn hóa nghệ thuật, nghệ sĩ, nhưng giờ đây ông còn tìm thấy chất tàihoa nghệ sỹ ở cả nhân dân đại chúng. Còn giọng khinh bạc thì chủ yếu chỉ là để ném vào kẻ thù của dân tộc hay những mặt tiêu cực của xã hội.



III)Tác phẩm
  • Ngọn đèn dầu lạc (1939)
  • Vang bóng một thời (1940)
  • Chiếc lư đồng mắt cua (1941)
  • Tàn đèn dầu lạc (1941)
  • Một chuyến đi (1941)
  • Tùy bút (1941)
  • Tóc chị Hoài (1943)
  • Tùy bút II (1943)
  • Nguyễn (1945)
  • Chùa Đàn (1946)
  • Đường vui (1949)
  • Tình chiến dịch (1950)
  • Thắng càn (1953)
  • Chú Giao làng Seo (1953)
  • Đi thăm Trung Hoa (1955)
  • Tùy bút kháng chiến (1955)
  • Tùy bút kháng chiến và hòa bình (1956)
  • Truyện một cái thuyền đất (1958)
  • Sông Đà (1960)
  • Hà Nội ta đánh Mỹ giỏi (1972)
  • (1976)
  • Tuyển tập Nguyễn Tuân (tập I: 1981, tập II: 1982)
  • Yêu ngôn (2000, sau khi mất)


IV)
Kết luận
Có người nói, Nguyễn Tuân là một cái định nghĩa về người sĩ. Đối vớiông, văn chương trước hết phải là văn chương, nghệ thuật trước hết phảilà nghệ thuật, và đã là nghệ thuật thì phải có phong cách độc đáo.Nhưng Nguyễn Tuân, xét từ bản chất, không phải là người theo chủ nghĩhình thức. Tài phải đi đôi với tâm. Ấy là "thiên lương"[3] trong sạch, là lòng yêu nước thiết tha, là nhân cách cứng cỏi trước uy quyền phi nghĩa và đồng tiền phàm tục.
Người đọc mến Nguyễn Tuân về tài, nhưng còn trọng ông về nhân cáchấy nữa. Văn Nguyễn Tuân, tuy thế, không phải ai cũng ưa thích. Vả lạimột số bài viết của ông cũng có nhược điểm: mạch văn quá phóng túngtheo lối tùy hứng, khó theo dõi; nhiều đoạn tham phô bày kiến thức vàtư liệu khiến người đọc cảm thấy nặng nề..

và các nhà văn Việt Nam thì có lẽ HNL thích nhất con người này- Nguyễn Tuân.

theo wikipedia

Cảm ơn

Số người tham gia 1Danh vọng +8 Thu lại Lý do
songngu_163 + 8 thanks

Xem tất cả

Bài viết liên quan

Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc điểm

Hosting chuyên nghiệp by VTHOST.
Truyen tai iWIN | , > Quảng cáo liên hệ admin@traitimyenbai.net

Phòng tối|Lưu trữ|Diễn đàn Yên Bái Community Guidelines |

GMT+7, 22-11-2014 05:53 AM , Processed in 0.115008 second(s), 31 queries .

Powered by Discuz! X3.2

© 2001-2013 Comsenz Inc.

Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách