Xem: 6202|Trả lời: 83
Thu gọn cột thông tin

Gái Già Xì Tin - Nguyễn Thu Thuỷ

  [Lấy địa chỉ]
Đăng lúc 25-5-2012 08:52 PM | Xem tất |Chế độ đọc

Mời bạn đăng ký để giao lưu kết bạn nhé <3

Bạn phải đăng nhập để xem được nội dung, nếu bạn chưa có tài khoản? hãy Đăng ký

x






Tác giả: Nguyễn Thu Thủy
NXB Liên kết: NXB Văn Học
Số trang: 480
Khổ sách: 14.5×20.5
Giá bìa: 88.000 đồng
Vài bút danh: Thủy Vũ, Thủy Nguyên, Nguyễn Trung Thu, Hạnh Nguyên…
Phát hành ngày 8/3 tại Hà Nội và ngày 15/3 tại TP Hồ Chí Minh.




Tôi bắt đầu theo dõi " Gái già xì-tin” từ những post đầu tiên, rất thích thú bởi giọng văn dí dỏm thông minh và nhân vật nữ Dương cá tính. Rồi những post tiếp theo, càng đọc thì càng cuốn hút vào sự vui vẻ và cuộc sống của cô gái đã gần "băm” này. Trong chuyến công tác, Dương tình cờ gặp Định, anh chàng "sơ mi đen”, mà sau này được biết tới là một kiến trúc sư tài năng, và là hàng xóm ở ngay cạnh nhà cô. Sau đó, tất cả bắt đầu "có chuyện” khi xuất hiện thêm Quân, một chàng trai kém Dương vài tuổi, cao to, đẹp trai, mắt một mí và mồm năm miệng mười, có thể đấu khẩu, chọc Dương tới tức điên!



Bất ngờ thay, Quân lại là cháu họ Định, và cả hai người đều dần dần có tình cảm với Dương khiến câu chuyện luôn có những lối rẽ vào những khi không ngờ nhất…

Câu chuyện tình yêu bên cạnh những lúc lãng mạn ngọt ngào, khi bồn chồn hoài nghi, khi nóng bỏng dồn lên nghẹt thở thì cũng có cả tiếc nuối, nỗi buồn và thất vọng ngậm ngùi phải giấu trong thơ:

Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn
Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó
Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ
Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không?”

Tôi thương nhân vật viết ra bài thơ này quá, nên lúc nào cũng thúc Thủy hãy để hai chú cháu nó oánh nhau, thằng nào hơn thằng ấy được. Nhưng mà Dương, cô ấy đã có sự lựa chọn của mình rồi.

Nếu bạn biết người mình yêu thương đang "rung rinh” giữa hai người, và phần nghiêng về bạn ít hơn, bạn sẽ làm sao? Liệu có thể bằng cách nào đó, làm thế nào đó, để mang được cô ấy về bên mình? Tôi vẫn chờ đợi 1 sự mạnh mẽ hơn từ nhân vật vốn- yếu –thế- hơn trong câu chuyện ấy.

Nhưng " Gái già xì-tin” đã có một cái kết rất đẹp và tôi tin rằng vô cùng nhiều người thích một ending như thế. Vì nó hợp lý, vì nó thực tế, và quan trọng là vì tình yêu, nó chỉ dành cho môt- người- mà- thôi!

"Gái già xì-tin” là câu chuyện của một cô gái thú vị, là sự chờ đợi ngọt ngào và những diễn biến tình cảm rất đỗi dịu dàng nhưng vô cùng mãnh liệt. Đó là nơi mà giữa cuộc sống bộn bề này bạn tìm thấy được sự lạc quan yêu đời, những khoảng lặng bình yên giản dị mà thật nhiều ý nghĩa.

Hãy đừng nghĩ rằng tên truyện sẽ ngăn bạn khỏi danh sách những độc giả phù hợp. Có thể bạn không phải” gái già”, có thể bạn còn rất trẻ hay đã lớn hơn, là con gái hay là con trai, bạn đang sống trong những tình cảm ngọt lịm, hay đang gặp cách trở đắng cay, tôi tin rằng bạn đều tìm thấy một phần của mình trong câu chuyện ấy.

Tôi thực sự yêu thích” Gái già xì-tin” bởi sự trong sáng, nữ tính, sự tinh tế, thông minh, và hơn cả là một sự lạc quan vui vẻ của chính tác giả mà tôi cảm nhận được.

Bởi có gì đâu, cuộc sống này vẫn muôn màu, sao ta không nhìn về nơi màu sáng?


 Tác giả| Đăng lúc 25-5-2012 08:52 PM | Xem tất
Chương 1 – Sinh nhật của Gái già

Một đêm nào đó. Một góc nào đó, ở Hà Nội, có cô gái vào ngày 28 tuổi đã đập tay cái rầm xuống bàn, khiến cốc nước ngô nước bay tung tóe.

“Tao thề là khi nó đến nhất định tao sẽ tát cho nó một nhát”.

“Nó”, ở đây đích thị là thằng chồng tương lai, chưa rõ tuổi tên mặt mũi của Dương. Ấy là, nếu trường hợp vui vẻ nhất, Dương có thể lấy được chồng ^.^ ^.^ ^.^

*
* *

Dương, cô gái tóc ngắn, khuôn mặt tròn trịa, đôi lông mày đen vắt ngang cương trực ngồi nhìn hai cô bạn thân đang miệt mài cắm mặt ăn ốc, lòng ghen tị không ít. Mình, học hành như tụi nó, nhan sắc thường thường bậc trung như tụi nó, đi làm lương bổng sàn sàn như tụi nó. Thế mà, sao tụi nó lấy chồng ngon nghẻ, mình lại không???

Thế nên, lí do không nằm ở cô, mà nằm ở… thằng ngẫn là thằng chồng tương lai của cô kìa. Cho nên, nhất định, nhất định, khi nó đến phải tát cho nó một nhát. Không kềm được suy tư trong lòng, Dương dằn cốc nước ngô xuống, phun ra câu tuyên bố sặc màu bạo lực khiến cả Lam lẫn Duyên giật nảy mình.

Lam bình tĩnh đặt cái thanh sắt nhỏ bằng kim loại – vũ khí giết … ốc hàng loạt xuống bát, giọng vô cùng hóng hớt.

“Sao, sao! Vụ gì vụ gì!”

Duyên mặt đã đầy hứng chí, bắn ra một tràng liên thanh

“Sao, mặt bàn là một, mặt “đứa nào” là hai, – cần – phải – vả – đôm – đốp??? Hả?… Nó là đứa nào???? Nó làm gì mày…????

Dương cầm cốc nước ngô vừa “bay” đi một ít nước, uống ực một ngụm lớn.

“Lại còn làm gì???? Nó khiến tao thành gái già thế này mà mày còn hỏi nó làm gì??????????????????!?

Thấy mặt của Duyên và Lam cùng ngẩn ra, những diễn biến éo le kiểu phim Hồng Kông, Đài Loan xẹt xẹt qua hai đôi mắt láo liên, Dương chép miệng não nề.

“Hai con hâm này. Nó là thằng chồng tương lai của tao í! Đằng nào cái số của nó cũng phải lấy tao đúng không? Thế mà sao nó cứ lạng quạng mãi ở đâu, không đến khuân tao đi, để tao sống cái kiếp gái già những mấy chục năm, cứ tưởng là mình ế thế này…

Lam và Duyên trợn mắt nhìn nhau, lát sau phá lên cười sằng sặc. Duyên cố nín cười.

“Chuẩn, chuẩn! Phải tát ngay. Tiên sư nó, nó lại để bạn Dươngdễ xương của tụi mềnh sống trong nỗi lo nơm nớp ế chồng thế là dư lào????

Lam cười khằng khặc khác hẳn vẻ thùy mị làm hàng “Ừ, tát ngay. Dạy dỗ ngay từ lúc nó thập thò vác mặt vào, đừng như tao bây giờ bị thằng chồng nó đè đầu cưỡi cổ”

Dương chép miệng một tiếng lớn.

“Haizzz, cái thằng này nó ngẫn quá! Chỉ có việc đến rước mình đi mà không biết đường, giờ chả biết còn lang thang ở cái xó nào!”. Rồi nàng ta nghiến răng trèo trẹo “Đến đê. Rồi chị mày đây sẽ tát cho mày quay như đĩa hát luôn”

Ở bàn bên cạnh, có cậu thanh niên, mặt búng ra sữa, nghe câu cuối cùng của Dương phụt ra một đống nước trong mồm, vừa phun phì phì vừa cười sằng sặc.

*
* *

Uống xong 1 bụng đầy nước ngô, tẩn xong cũng đến bốn năm đĩa ốc, Dương chia tay hai cô bạn thân, lững thững đi về khu chung cư của mình, vừa đi vừa “ợ” lên vài tiếng đầy khí thế.

28 tuổi, làm một phóng viên tự do của một tờ báo du lịch, phát hành một tuần một số, Dương được thiên hạ đương nhiên xếp vào đám gái già có nguy cơ ế chồng cao ngất ngưởng. Thứ nhất, cô chẳng xinh đẹp gì! Thứ hai cô chẳng giàu có gì! Thứ ba cô chẳng được cái … nết gì! Thế nên, giờ đây, ngoài vài mảnh tình nát như … tương bần thời phổ thông hồng hồng tím tím, và một chuyện tình yêu éo le như cây tre trăm đốt với một anh chàng có vợ thì Dương, tay trắng vẫn hoàn trắng tay.

Từ khi 22 tuổi, tốt nghiệp đại học bố mẹ Dương bắt đầu rền rĩ về việc cô con gái chẳng thấy yêu đương gì, chỉ tối ngày tụ tập bù khú với đám bạn cũng … ế ẩm như mình. Bố Dương có lần đập bàn đập ghế “Sai lầm của những đứa ế chồng là chuyên gia đi tụ tập với những đứa… ế chồng còn lại”. Haizzz, không tụ tập với những đứa ế chồng thì tụ tập với… ai cơ chứ. Nhưng đến năm 27 tuổi, đám bạn từng được xếp vào diện nguy cơ tiềm ẩn ế ẩm cũng đã “xuất chuồng” sạch sành sanh. Thỉnh thoảng lắm, Duyên mới trốn được anh chồng hay ghen lồng ghen lộn của nó, còn Lam thì tống được thằng cu đang hồi mọc răng cho bà giúp việc rồi chạy sang buôn dưa cà mắm muối với Dương. Ba đứa lại ngồi thả phanh trà lá, chém gió phần phật, và một cách dịu dàng cũng có khi… thô thiển nhất, chúng nó an ủi Dương. Rằng, cái duyên cái số rồi nó sẽ vồ lấy nhau, không việc gì phải xoắn. Chỉ sợ đến khi nó vồ vào rồi, Dương lại chẳng giãy ra được ấy chứ…

Ừ, thì Dương có “xoắn” đâu. Chẳng qua, đôi lúc, nhìn Lam bế thằng Nghé bụ bẫm, hay thấy Duyên vừa sung sướng vừa khổ sở vì bị ông chồng quản thúc cả ngày, Dương lại thấy lòng mình có đôi chút ganh tị và thèm muốn.

Hay đôi lúc, nhìn bố mẹ ngày ngày nhận thiệp cưới của người ta, mặt mũi to đùng hai chữ “chạnh lòng”, Dương lại thấy mình như có lỗi.

*
* *

Xoa xoa cái bụng còn căng tức vì no, Dương nặng nề bước lên bậc thang khu chung cư. Rút chìa khóa ra mở cửa, Dương chợt sững lại ngạc nhiên. Căn hộ nhà bên cạnh mở cửa.

Từ ngày cặm cụi mua căn hộ trả góp này, Dương chưa từng thấy láng giềng của mình mở cửa, thậm chí, lâu dần cô đương nhiên coi nó như là không người ở. Thế mà đêm nay, ánh đèn hắt ra từ phòng phủ vàng một khoảnh dãy lan can, khiến Dương thấy lạ lẫm.

Chẳng biết chủ nhân bên ấy là ai nhỉ? Già trẻ, gái trai? Mặt ngang mũi dọc mắt mọc hai bên thế nào. Rồi chợt cười cợt mình tò mò không đâu, Dương nhún vai, mở khóa đi vào nhà, đi thẳng vào toilet đánh răng rửa mặt, mắt lại thô lố nhìn cái con bé là mình ở trong gương, bọt đánh răng đầy miệng, kìm nén một tiếng thở dài ầm ĩ.

Gieo mình xuống giường, Dương lầm bầm tự chúc chính mình vài thứ vớ vẩn, đại loại như là sẽ tìm được 1 thằng chồng “ngon”, tiền kiếm đủ tiêu còn dư lâu lâu đi chơi một bận. Thậm chí khi cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến kéo sụp mí mắt, Dương vẫn còn kịp trấn an mình, không, mình chưa già, hôm nay không phải mình 28 tuổi.

Chỉ là, mình mới 14 tuổi lần thứ 2 mà thôi ^.^

 Tác giả| Đăng lúc 25-5-2012 08:53 PM | Xem tất
Chương 2: Nắng vàng, biển xanh, và … không anh

Dương khoác ba lô vào khu lễ tân của Resort Rainbow check phòng. Cô có 4 ngày hưởng thụ ở khu resort đẹp nhất nhì miền Trung này, và viết loạt bài PR nơi đây. Anh Tân, trưởng ban biên tập đã vỗ đầu cô và bảo viết cho ngon nghẻ vào. Anh quý cô lắm lắm mới nhường suất này cho cô. Dương nhe răng cười he he giấu đi vẻ cảm động. Với cô, Tân không khác gì người anh thân thiết, đôi khi thậm chí xô bồ, nhưng thực tâm quý mến lẫn nhau.

Những ngày mới đi làm, được Tân phái đến những khu du lịch thế này, Dương bao giờ cũng sướng mê tơi rụng rời. Giờ cảm giác đó nhạt đi nhiều, nhưng bản tính thích du hí khiến cô mỗi lần xếp ba lô vẫn thấy vô cùng phấn chấn. Nhất là khi nghe Duyên và Lam cằn nhằn chúng nó đeo gông cùm vào cổ, không thể nào mò đi đâu được và đang ghen tị với cô đến phát khóc lên.

Cầm chìa khóa phòng, Dương đi về phòng mình. Đó là căn phòng rộng, nhìn ra biển, với những bức rèm trắng mềm mại như tơ. Ngoài ban công, có chiếc ghế trắng xinh xắn, cả một chiếc ô kiểu cách trên đầu. Dương nghĩ buổi sáng ngồi café đọc truyện ở đó thì phê phải biết.

Tiếng điện thoại vang lên khiến Dương giật mình. Là Tân gọi.

“Alo, em đây sếp ơi”.

Tiếng Tân vọng đến bằng điệu cười khà khà quen thuộc.

“Đến nơi rồi hử? Sao, thấy ngon không”.

“Ngon”

“Anh đã bảo mà lị. Này, mang súng ống đầy đủ hả! Chụp đẹp vào. Anh dành cả trang bìa cho mày đấy!”

Dương vờ vịt nhăn nhó.

“Biết mà! Biết mà! Khổ lắm nói mãi”

“Không! Có cái này chưa nói. Nhớ làm một bài phỏng vấn với tay Hoàng Định, người làm ý tưởng và thiết kế khu này…”

Dương khựng lại, lăn tăn “Hở? Đấy là tay nào? Lão í ở đâu mọc ra ấy, em tiếp cận kiểu gì được”

Tân cười hề hề “Rồi, tí check mail là biết. Cứ đến lễ tân hỏi anh Định là ra ngay í mà. Thấy bảo tay này lúc nào cũng có một phòng đặc biệt ở RainBow mà!!!”.

Dương chép miệng “Rồi. Sếp gửi liền đi. Hix, tự dưng lại phát sinh thêm một bài…

“Thì lại phát sinh … nhuận bút nữa còn gì. Về đây anh bao trà bát bảo. Nhá!

Dương phụng phịu “Em thèm vào trà bát bảo 2 nghìn của anh”

Tiếng Tân cười phá lên “Trượt giá lên 3 nghìn lâu rồi Nấm ạ!” rồi điện thoại rơi cái tạch một cái.

Dương lẳng con Blackberry to bằng cục gạch, ngồi lọ mọ lôi máy tính ra. Cô biết tính Tân, vừa nói vừa làm, trong lúc buôn với cô thế nào cũng nhanh tay gửi mail rồi.

Dương mở máy, thấy có thư mới. Nhưng không phải của Tân.

Đó là địa chỉ của Long.

Long, người đã khiến cô đã hồn xiêu phách tán hai năm trước.

Sự xuất hiện đột ngột của bức mail khiến Dương thừ ra. Cô bất ngờ khi một bức mail cũng có thể khiến mình ngẩn ngơ đến vậy. Cô đã từng nhớ nửa năm trước, Duyên và Lam đã lôi “chuyện tình” sến như con hến của cô ra mà chọc ghẹo, và Dương thấy mình cũng hỉ hả cười như nó là chuyện của người nào đó ngoài hành tinh chứ không phải chuyện của mình. Chỉ có những đêm bất ngờ, trong giấc mơ, giữa màn pháo hoa rực rỡ, cô vẫn thấy gương mặt Long thoắt ẩn thoắt hiện, mới biết đôi khi tiềm thức dường như trung thực hơn cảm xúc của mình.

Dương gặp Long lần đầu vào năm Đà nẵng lần đầu tiên tổ chức Liên hoan quốc tế pháo hoa. Vì mê pháo hoa, mà Dương không quản lạy lục van xin Tân để anh cho cô được tham dự sự kiện này, thậm chí móc tiền túi ra chứ không thèm xin phí công tác.

Lần đó, trong một quán café kiểu cũ ở Đà nẵng, qua một người bạn cũng mới quen, Dương nhìn thấy Long lần đầu. Khi đó, Long không làm gì hơn việc nhìn thẳng Dương và nói “Anh tên Long”, rồi cầm điện thoại của Dương ở trên bàn, lặng lẽ gọi vào số của mình.

Thế thôi, và Dương đổ xiêu đổ vẹo. Cô từng lẩn mẩn đi khắp xó xỉnh Hà Nội để mua cho Long một chiếc zippo, lại cẩn trọng nhờ một nghệ nhân khắc lên đó hình một con rồng đang say ngủ, với niềm vui dịu dàng hình dung Long đốt thuốc trong những đêm mùa đông lạnh giá, ngửi mùi xăng thoang thoảng và nghĩ đến mình. Dương đã sống một quãng thời gian vừa hạnh phúc, vừa khổ sở. Duyên và Lam ngoạc miệng ra bảo cô bị bệnh tương tư thật rồi khi lúc nào cũng không ăn không uống, đầu óc ngơ ngơ ngẩn ngẩn, tâm thần phân liệt. Chúng nó cười lăn với cảnh Dương cầm đũa lẩy bẩy chán ngán không ăn, và bảo trông cụ bà 90 tuổi lúc sắp xuống lỗ cũng không run rẩy bắt chuồn chuồn như Dương. Dương mặc kệ, cô chìm đắm trong tình yêu xa xôi cách trở của mình.

30.4 năm đó, cô vào Đà nẵng với ý nghĩ tạo bất ngờ cho Long còn Long tạo bất ngờ với cô bằng việc lẳng lặng ra Hà Nội. Cuối cùng cả hai cùng choáng váng vì “bất ngờ” của đối phương, thật éo le hơn phim Hàn Quốc. Nhưng kịch bản mối tình của Dương thì lại quá nhàm chán với tình tiết cuối cùng khi Dương phát hiện ra Long đã có vợ từ lâu. Những ảo tưởng tình yêu vụt vỡ như bong bóng xà phòng. Cô lặng lẽ xóa mọi vết dấu về Long, nhưng lòng buồn không ngớt…

Dương lắc mạnh đầu như xua đi những ám ảnh của tình yêu xưa cũ, thở dài nhìn bức mail vẫn nằm im lìm khiêu khích. Cuối cùng, Dương mím môi, đóng cửa sổ máy tính.

Có 1 câu mà Dương đã đọc ở đâu đó “ta cứ lờ đi thì mọi việc đều ổn cả”. Dương chưa có can đảm xóa, càng không có can đảm mở. Thôi thì cứ lờ đi như chưa nhìn thấy bức mail vậy.

Cô bước ra ngoài hiên nhìn ra xa. Dải cát vàng óng ánh dưới ánh nắng ban trưa. Và biển xanh vô tận. Dương bất giác nuốt tiếng thở dài.

Ừ thì nắng vàng. Ừ thì biển xanh. Nhưng không anh. Không bao giờ có anh cả.


Dương không có thói quen diện dàng khi ở Hà Nội, một nơi mà xác suất gặp người quen là cực lớn. Ở đấy cô lúc nào cũng quần bò, áo phông, giầy ba – ta mà chạy, lạch bà lạch bạch như một con vịt béo. Nhưng mỗi khi đến một vùng đất mới, nơi không ai biết cô, khả năng gặp người quen chỉ như cái lông trên mông một con lợn sề, thì cô cũng… xí xa xí xớn. Nghĩa là váy vó, nghĩa là bikini, áo lệch vai cộng vô số những cái mũ màu mè sặc sỡ mò lên từ đáy tủ.

Được sinh động theo đúng ý mình, và chẳng gặp ai quen biết, thật là một cảm giác hưng phấn.

Như buổi sáng nay, tỉnh dậy khi ánh nắng mặt trời lùa theo vị mặn muối biển rập rờn qua ô cửa, Dương vội vàng bật dậy. Vớ chiếc áo hai dây xé tua rua màu mè choe choét, cộng chiếc quần sooc ngắn củn, và đôi dép vải sọc xanh sọc đỏ, Dương nhìn mình trong gương và bật cười khanh khách. Xem chừng cái bộ đồ này sẽ dối được cho cô khá nhiều tuổi, nhìn cô cũng xì tin như ai. Đúng hơn là 1 gái già xì tin. Ầu zé!

Cảm giác bỗng đầy năng lượng, Dương vác luôn chiếc ba lô đồ nghề, đi xuống sảnh, khu vực lễ tân. Kiếm một góc vắng, Dương đến dãy bàn dài đồ điểm tâm, lấy chút bánh mì thịt nguội. Vốn ghét kiểu café loảng toẹt ở mấy khách sạn, cô quay sang nhờ một nhân viên phục vụ để lấy riêng một tách café đậm.

Phía sau lưng Dương , chợt cũng có giọng đàn ông vang lên.

“Lấy thêm cho anh một tách nữa nhé!”

Nụ cười của cô phục vụ sáng bừng lên. “Dạ, anh đợi một xíu ha”.

Dương ngẩn ngơ nhìn nụ cười của cô con gái miền biển rồi quay lại sau lưng mình. Người vừa đưa ra yêu cầu giống cô, mặc sơ mi đen, đang chúi mũi vào một máy tính trên bàn. Dương thoáng nhăn mặt, cô rất ghét những người thiếu khoa học, vừa ăn sáng lại vừa làm việc… Nhưng cô cũng rất ghét bao đồng những chuyện chẳng liên quan đến mình, nên cô nhanh chóng quay lại, tấn công triệt để đĩa bánh mì.

Cô phục vụ bưng hai tách café đến, và chẳng theo nguyên tắc “lady first” cái con khỉ gì, cũng chẳng theo nguyên tắc ai gọi trước người í được, cô ta bê tách café đặt xuống trước mặt tay sơ mi áo đen, giọng ngọt ngào.

“Anh cần gì nữa không”.

Sơ mi đen nhẹ lắc đầu, hơi mỉm cười với cô gái như một lời cảm ơn rồi lại cúi xuống máy tính. Cô phục vụ vẻ như đã quen với thái độ đó, vẫn trìu mến nhìn anh ta hồi lâu như không nỡ rời đi, không hay mặt Dương đang nghệt ra vì đợi chờ. Cô đành đằng hắng.

“Em ơi…”

Cô phục vụ sực tỉnh vội vàng bê café tới, đặt trước mặt Dương với vẻ hối lỗi. Trong khi đó, gã sơ mi đen nghe tiếng tằng hắng cũng ngước lên.

Trong thoáng giây bắt gặp, Dương nghĩ ở đâu có ánh mắt thờ ơ đến vậy.

Nhưng mùi vì café nhanh chóng cắt những suy nghĩ của Dương . Cô bắt đầu nhấm nháp café và nhìn ra ngoài sảnh.

Trời nắng rực rỡ. Một buổi chụp hình ngon lành của mình đây.

Vác máy đi lang thang khắp khu resort, tìm chỗ đặt máy và góc chụp khiến Dương nhanh chóng tiêu tốn mấy lát bánh mì buổi sáng. Thực tế, hầu hết những khu Resort miền Trung có thiết kế na ná giống nhau, bởi địa hình ven biển các khu nhà nghỉ đều bám sát mép biển. Các tiện ích dịch vụ cũng không khác nhau là mấy. Tìm một nét đặc sắc, khác lạ của khu resort này, đúng là không đơn giản.

Trên trang web của resort này, Dương cũng đã thấy nhiều bức ảnh kiểu pano lớn, hoành tráng của cả khu resort. Cô cũng thấy nó đẹp, lộng lẫy. Nhưng dường như phô trương quá và không có chiều sâu. Cho nên loạt ảnh này, cô ít chụp đại cảnh, mà chỉ chăm chú vài chi tiết nhỏ. Hình ảnh dây leo vươn bên thềm cửa sổ. những viên đá cuội tròn nhẵn bò dọc theo phòng tắm ngoài trời, mái tóc dài của cô gái Braxin xõa bên bờ vai lấm tấm tàn nhang, ngái ngủ trên chiếc ghế dài sau một buổi tắm nắng hay luống hoa dâm bụt chạy dọc một đường cong cong tạo hình như một trái tim… Lay hoay chỉnh chụp, lần mò hồi lâu, Dương cũng thấy rã rời.

Mặt trời hun nóng bỏng cả má, Dương ngồi phệt xuống bãi cát mịn đã bắt đầu nóng rẫy, mở máy ra xem lại vài khuôn hình, môi thấp thoáng nụ cười hài lòng. Chợt một ý nghĩ tinh nghịch lướt qua, Dương ngả vật người xuống cát, giơ chân lên, không nhìn ống kính, nhấn nút chụp liên tiếp vài kiểu.

Bắp chân trần cát bám vào dinh dính, nhồn nhột, Dương bèn bật dậy, phủi quần áo. Xong xuôi, cô lôi máy ra nhìn lại và sững người.

Trên màn hình, có một đôi chân xỏ ngón thon thả xoài trên bãi cát vàng óng ả. Xa xăm nơi tận cuối cùng khuôn hình, là một người đàn ông, mặc sơ mi đen khoanh tay cúi nhìn mũi giầy mình. Bố cục chặt và màu sắc sáng rỡ của bức ảnh khiến cô sau phút ngẩn ngơ thì vội vàng ngẩng lên tìm kiếm anh chàng “người mẫu” vừa vô tình bước lạc vào khuôn hình của cô.

Nhưng bãi cát mênh mông, chỉ có một mình Dương đứng ngơ ngác giữa nắng vàng.


Sau cả buổi lao động, đến chiều Dương quyết tâm ra sức hưởng thụ triệt để những tiện nghi khu resort này. Hết xông hơi rồi lại chui vào bể sục, hết bơi lội rồi lại mátxa mátgần, đến nỗi khi buổi chiều ập đến, cô nằm xoài trên chiếc ghế ở hiên, ngắm nhìn hoàng hôn, nhấm nháp chút trà nóng, nghĩ đời chẳng còn gì ao ước nữa.

Mà quên, vẫn còn thứ để ao ước! Dương thở dài đầy ai oán. Đó là cái gã mà cô đã trịnh trọng tuyên bố sẽ tát cho hắn 1 cái khi hắn bước vào đời cô.

Ôi chao, ai sẽ chìa má ra cho cô tát đây cơ chứ?

Điện thoại nhấp nháy. Lúc này Dương mới để ý thấy có 3 tin nhắn. Duyên, Lam mỗi đứa 1 cái tin dài cả mét, sặc mùi ghen tị và cuối cùng dặn dò Dương nhớ phải liếc ngang liếc dọc xem có vớ được thằng Tây mắt xanh mũi lõ nào không, lại còn động viên rằng bọn Tây rất kết những đứa mít đặc An Nam kiểu da vàng mũi tẹt, mà điển hình là Dương khiến Dương không kìm được lăn ra cười. Tin nhắn còn lại là của Tân, hỏi vụ phỏng vấn tay Hoàng Định.

Lúc này Dương mới sực nhớ. Cô chép miệng, ngồi dậy, quyết định lê thân đi dò la tung tích của cái tay khỉ gió này.

Tuy nhiên, khi cô đến khu lễ tân, hỏi han thì được biết đồng chí Hoàng Định nào đó đã gửi lại chìa khóa phòng và lượn đi đâu rồi. Dương bèn nhờ cô lễ tân nhắn lại là có việc cần gặp, nếu anh ta về thì nhớ gọi cho cô, rồi ung dung đi về phòng.

Thật ra, trong email mà Tân gửi cho Dương , có cả email lẫn điện thoại của Hoàng Định. Có điều cô… lười không muốn mở. Thật thà hơn là vì cô không muốn động vào cái hộp thư mà giờ mở ra, cô sẽ thấy email của Long chình ình ra đấy. Nghĩ đến đây, Dương thầm chán ngán. Cô cứ tưởng cô tu thành đắc đạo, trái tim không bê tông cốt thép thì ít ra cũng cứng cỏi tí chứ, ai dè vẫn mềm như bún thế này.

Buổi chiều ở khu Resort quả thật đẹp đến mê mị. Biển xanh thẫm. Vài chiếc dù trắng chạy dọc đường bờ biển, không ấn tượng hay sáng tạo gì, nhưng vẫn tạo nên vẻ thanh thoát đặc biệt, nhất là khi lại chẳng có “mống người” nào mon men ra đấy. Dương vứt đôi dép sọc xanh sọc đỏ xuống hiên, tay cầm chiếc ipod của samsung có màu hồng cực kì “lúa” mà một người bạn (có thẩm mĩ “phi thường”) đã tặng cô, lững thững đi bộ ra ngồi ở dưới gốc dừa. Thả chân xuống nước, cảm nhận từng cơn gió biển rập rờn, bỗng nhiên Dương thấy bình yên đến lạ lùng. Cô chọn mấy bài của Rosewood, kiểu rock ballad nhẹ nhàng rồi cắm tay nghe, mắt nhắm lại, bụng dạ nhớ đến anh chàng Nhật Linh ngầu zai có mấy quả xăm ở gáy và bắp tay thiệt là oách mà duy nhất một lần cô đi xem anh chàng biểu diễn ở Mỹ Đình. Tiếc là ban nhạc này chẳng chịu sáng tác hát hò thêm gì, nên cô chỉ có mấy bài quẩn quanh mà nghe đi nghe lại. Lơ mơ thêm một chút, rồi chẳng hiểu Dương ngủ mất đi từ lúc nào.

Thức dậy vì cơn đói ập đến, Dương sững lại bất ngờ khi màn đèn treo của cả khu resort bừng lên như một vũ hội của màu vàng tan chảy, sóng sánh như mật ong. Thiết kế ánh sáng ở đây quả là đẹp mắt. Dương ngu ngơ đứng nhìn hồi lâu, cảm giác bềnh bồng như trên mây. Chỉ cơn đói mới đủ sức kéo cô xuống mặt đất, khiến cô nhớ ra, cô phải về phòng.

Tuy nhiên, ngay cả cơn đói bụng cũng nhanh chóng biến mất, khi vô tình, bước chân của Dương lạc vào con đường hẹp tỉa hoa dâm bụt.

Vốn dĩ, cô nghĩ con đường này vắng tanh như chùa bà đanh ban ngày, thì chẳng cớ gì nó lại đông đúc ban đêm. Chắc chính vì cũng nghĩ như cô, mà có người đã chọn nơi đây làm vị trí để tỏ tình. “Diễn viên” lại là những người cực quen. Anh chàng sơ mi đen ban sáng và cô phục vụ.

“Em nghe nói anh sắp rời đi”

Sơ mi đen trầm lặng “Ừ”.

“Anh mới từ Hà Nội vô mà lại đi luôn sao”

Sơ mi đen vẫn kiệm lời “Ừ”.

Cô phục vụ lặng người đi như thất vọng, bàn tay siết lại xuôi theo người. Cuối cùng như lấy hết can đảm, cô ngẩng lên trực diện người đàn ông.

“Có thể anh cho em là trèo cao, hoặc em là người … vô duyên, cọc đi tìm trâu. Em biết em chỉ là cô phục vụ… Nhưng mà… em thích anh.

Ngập ngừng một lúc, cô gái tuyệt vọng bổ sung thêm câu “Mà không, em yêu anh!”

Sơ mi đen đứng im hồi lâu, vẻ vô cùng trầm lặng, không nói gì. Cô phục vụ như cảm thấy điều gì đó, vội xua tay.

“Anh đừng nghĩ là em bồng bột. Em suy nghĩ kĩ lắm rồi. Em chỉ sợ là là… không có dịp để gặp anh nữa…

Dương hít vào một hơi, tự dưng thấy ngưỡng mộ cô gái này thế. Ít ra cô nàng thật can đảm, thậm chí là còn “chặn” trước câu thoái lui của tay sơ mi đen kia. Định rút lui quay người trở lại một cách êm thấm, nhưng Dương bị sự tò mò hóng hớt quyến rũ. Nên cô đứng nép vào một góc, tai vểnh lên nghe.


Không gian im lặng đến mức Dương như nghe tiếng thở phập phồng của cô gái bạo dạn kia. Mãi lúc sau, cô mới nghe thấy sơ mi đen cất tiếng “Anh quý em, Mây ạ! Và tình cảm của em làm anh xúc động. Nhưng chỉ thế thôi…

Dương không kềm được, ló ra chút xíu để nhìn sơ mi đen. Vẻ mặt anh đầy sự tôn trọng, ngoài ra, không gì khác, cũng không có tí teo nào gọi là sự tự mãn của người đàn ông được đàn bà con gái ngưỡng mộ.

Anh đặt tay lên vai cô gái tên Mây, vỗ nhẹ nhẹ.

“Đừng tự ti về bản thân mình. Anh tôn trọng sự bày tỏ của em. Chỉ có điều, bây giờ anh chưa thực sự sẵn sàng cho mối quan hệ nào cả. Bất cứ mối quan hệ nào, với bất cứ ai, chứ không phải chỉ riêng em…”

Cô phục vụ tên Mây đờ ra nhìn sơ mi đen. Trong lúc đó, Dương bỗng nhiên cảm tình với tay sơ mi đen ghê gớm. Từ chối nhẹ nhàng và tôn trọng, cũng không hề mất đi sự điềm tĩnh nào. Haizz, cô tưởng mấy màn này chỉ có ở phim Hàn Quốc thôi chứ. Rồi Dương cười thầm nghĩ thêm, biết đâu vì anh chàng này lậm phim Hàn Quốc quá không chừng…

Nghĩ đến lúc mình ló mặt ra là vừa, Dương len lén bước lùi ra một đoạn, rồi làm điệu bộ huỳnh huỵch nhất đi tới phía đôi trẻ, miệng không quên hét váng lên mấy câu hát để “đánh động”

“Eh, ai cho em ghé đến, ai trong lòng càng vui lên
Nhìn xem đường xung quanh vắng tênh
Oh mong em như thế đó,
Mong em đừng buồn vu vơ
Nhìn em ta như ngây ngô”…

Làm ra vẻ giật mình khi thấy hai người, Dương im bặt, cười ngượng ngượng rồi bước qua đôi trẻ đang đầy vẻ khó xử. Đi vài bước rồi, cô vẫn nghe sơ mi đen nói nhẹ nhàng “em vào trước đi. Anh hút thêm điếu thuốc nữa rồi vào sau…

Dương về phòng, lúc này cơn đói lại trở lại nhắc nhở cô, khiến Dương phải đấu tranh giữa việc tắm táp và ăn uống. Cuối cùng, Dương vẫn quyết định nhịn cơn đói để phi vào bồn tắm trước.

Vừa lúc cô quấn khăn đi ra, thì có điện thoại của phòng. Cô lễ tân giọng miền Trung ngọt ngào báo với cô là Hoàng Định đã về, và đang ở khu vực lễ tân.

Bỗng dưng thành ra cập rập, Dương vò mớ tóc ngắn, vội vàng mặc vào chiếc váy lụa, vác cái bụng ùng ục vì đói, ra đến sảnh lễ tân. Nhưng đến đó, thì chẳng có ai, ngoài vài khách nước ngoài đang đứng ngắm nghía khung cảnh, hoặc chuẩn bị đi ăn tối. Lễ tân nhìn Dương ngại ngùng “Xin lỗi chị. Anh Định vừa về phòng. Ảnh có để lại số điện thoại để có gì chị liên lạc…

Dương thoáng bực mình, cô gật gật đầu. Rồi nghĩ kệ xác cái tên dở hơi này, Dương ra bàn, đánh chén bữa tối.

Ăn tối một mình, đôi khi đã thành thói quen với những gái già, nhất là những gái già như Dương. Cô quen việc nhìn từng đôi từng đôi ăn uống với nhau, chăm chút cho nhau đến mức sự chạnh lòng cũng trở thành xa xỉ. Hằng ngày, trưa thì ăn với đồng nghiệp, hoặc ăn cơm văn phòng. Tối thì trừ những vụ tụ tập bạn bè, cô thường tự nấu món mì cà chua trứng đơn giản để ăn, hôm nào lười thì đi ăn ngoài. Cuộc sống như thế, cũng không có gì đáng phàn nàn, mọi thứ đều đơn giản đến mức tối đa. Chỉ có điều, đôi khi, sự đơn giản biến thành đơn điệu, đôi khi sự cô đơn thành sự cô độc, và đôi khi, nỗi buồn lại trở thành một cảm xúc thường trực với người vốn rất toe toét như Dương.

Dương nhẹ lắc đầu, xua đi vài suy nghĩ vẩn vơ rối rắm. Cô cũng làm lơ ánh mắt hiếu kì của mấy anh chàng mắt xanh mũi lõ thỉnh thoảng liếc về phía cô, một cô nàng bé tí độc chiếm hẳn một cái bàn to đùng và ăn rất miệt mài. Có sao đâu, đôi khi, thức ăn cũng là một niềm vui mà. Và Dương, thì thích tích trữ kiểu “niềm vui” này vô cùng, tất nhiên cô chỉ quay lại oán thán nó nếu có lần lỡ bước nhảy lên cân.

Ăn xong, Dương ngồi im ở ban công nhìn ra vùng biển sẫm tối phía xa. Bầu trời có một vầng trăng non mảnh mai, bàng bạc. Gió thổi khiến cô có cảm giác lành lạnh. Sau một hồi trù trừ, Dương cầm dãy số điện thoại của tay Hoàng Định, bấm số.

Sau một tiếng chuông, một giọng trầm lập tức vang lên, ngắn gọn “Alo”.

“Xin lỗi, đây có phải số của anh Hoàng Định không”.

“Đúng”. Câu trả lời khô và ngắn. Dương than thầm, lại vớ phải ông cần phải xà beng bẩy thì mới hé răng nói nửa lời rồi.

“Tôi là Dương, ở tạp chí X. Đợt tới chúng tôi dự định đăng tải loạt bài trong chiến dịch PR khu resort. Bên quản lý có giới thiệu anh là người thiết kế. Liệu tôi có thể phỏng vấn anh một chút được không?

Đầu dây giọng có vẻ ngập ngừng. “Có cần thiết phải gặp trực tiếp không”. Hay cô gửi câu hỏi qua email, tôi có thể trả lời…”

Dương nhẹ cười “Dạ. Vậy cũng được”.

Thế là xong chuyện. Dương chép miệng, đầu bắt đầu suy nghĩ về mấy câu hỏi dành cho thằng cha này…

***

Trở lại là cô nàng gái già quần bò áo phông, ba lô khoác vai, Dương đến tòa soạn. Về chỗ ngồi bừa bộn của mình, Dương bắt đầu pha café, tiện thể ngó quanh. Dân tình chưa thấy đến, nhưng phòng của Tân thì chỉ khép hờ. Sếp cô đúng thật con ong chăm chỉ, trăm ngày như một, chẳng bao giờ đến muộn. Dương pha thêm một tách café, đá mũi giày vào cánh cửa, đi vào.

Tân đang lọ mọ với cái laptop đời cổ, ngẩng lên, nhìn Dương toe toét.

“Sớm sủa nhỉ?”

“Đến sớm chuồn sớm mà, he he! Café cho sếp đây”.

Tân dòm dòm Dương từ chân đến đầu, hất hàm “Trông béo tốt ra đấy”.

“Em đã bao giờ không béo tốt đâu. Anh đọc bài em chưa?

Tân gật gù. “Đã xong, chuyển sang bên maket rồi. À, bên Gaotravel hôm tới có vụ đi Mai Châu đấy. Thích không anh bảo thằng giám đốc bên đấy một câu.

Dương nhe răng cười “Có free không”.

“Tất nhiên. Em của anh làm gì có chuyện mất xiền”.

Dương cười khì khì. Cô rất quý Tân. Cô với anh là quan hệ sếp nhân viên, nhưng thực tế, thì có chút quan hệ họ hàng xa lăng lắc. Cho nên, Tân đối với cô rất thân tình, có vụ gì hay cũng đều phần cô. Miễn việc anh giao cô làm xong, thì cô muốn làm trời làm trăng, tung tăng ở những đâu anh cũng mặc kệ.

“À, quên. Chưa hỏi, em thấy tay Định đấy thế nào”.

Dương nghệt mặt “Thế nào là thế nào?”

Tân cười đầy gian tà “Thì resort đẹp như mơ thế kia, trời trăng biển sóng, hai đứa gặp nhau mà không mọc ra cái mầm tình ái nào ạ?

Dương suýt sặc café, trợn mắt “Anh có sao không vậy. Em đã biết tay ấy mặt ngang mũi dọc thế nào đâu”.

Mắt Tân như lồi ra “Gì. Thế không gặp thì cái bài phỏng vấn ấy tòi ở đâu ra!’.

Dương ngồi phịch xuống ghế, tròn mắt “ô, thế email sinh ra để làm cái gì!”.

Tân xùy ra đầy thất vọng “Thế hai đứa chưa gặp nhau à! Phí của. Thế mà anh cứ tưởng…”

Dương nhìn Tân ngờ ngợ “không phải anh định mai mối gì đấy chứ hả”…

Tân gãi đầu “Ờ thì hôm nọ qua nhà, thấy cô chú kêu rên ghê quá. Anh lại thấy thằng này cũng được, ngon giai, công ăn việc làm…

Tân thao thao bất tuyệt về cái tên Hoàng Định nào đó, trong khi Dương vò đầu bứt tóc “Em đi chết đây. Cả cái nước này biết em thành gái già cần phải mối mai khẩn trương rồi…

“Cái con bé này, chẳng hiểu lòng hiểu mề bố mẹ gì cả…

Dương thở hắt “Em không hiểu lòng mà một tháng em phải vác mặt đi xem mắt 15 lần ấy à!… Em không hiểu lòng mà lặng ngắt nghe bố mẹ em nhờ hết người nọ người kia mai mối ấy à. Giờ bố mẹ em còn nhờ đến anh nữa… Nhục như con cá nục… Em đi chết đây…

Dương uống nốt cốc café rồi đi thẳng, bỏ mặc Tân đằng sau phì cười.

“Cái con Nấm này…”

 Tác giả| Đăng lúc 25-5-2012 08:54 PM | Xem tất
Chương 3.1 : Thấy người ăn khoai cũng phải vác mai đi đào

Tâm trạng vẫn một trời ấm ức, Dương đi ra ban công tòa nhà, chỗ vắng lặng nhất, định bốc điện thoại, gọi về cho mẹ, xả một hơi tơi bời. Trời đất ơi, chắc trừ những đứa trẻ từ mẫu giáo đổ xuống mới không bị mẹ cô túm cổ lại mà nhờ mai mối cho cô quá.

Ngón tay vừa giơ lên, chưa kịp bấm thì điện thoại đã đổ chuông inh ỏi. Ô, nghĩ đến “tào tháo” là “tào tháo” gọi điện luôn này. Dương giật điện thoại lên tai, cố hết sức kiềm chế để không gắt um lên.

“Con đây mẹ”

“Con đang ở đâu đấy?”

“Thì đang giờ làm, con ở cơ quan”.

“Ừ, đi làm thì nhớ đúng giờ, đừng cậy thằng Tân nó chiều rồi lười nhác biết chưa!”

“Vầng, mẹ nói 100 lần rồi thì đến lần thứ 101 mẹ cũng phải chán chứ. Sao mẹ nhắc các câu ấy đến lần thứ 1001 mà vẫn hăm hở như lần đầu là thế nào?

“Thì mẹ dặn thế. Con gái con đứa mẹ nói một câu thì “bắn” lại những 10 câu. Có duyên chưa”.

Nghe mẹ nói thế, Dương xịt ngòi “Vâng, thế mẹ gọi con còn dặn gì nữa không ạ”

Giọng mẹ cô chợt xuống một tông đầy mờ ám “ À… có. Có chuyện này. Nhưng mà phải hứa là không mắng mẹ nhé”

Vừa nghe thế Dương đã ré lên “ Mẹ…….mẹ lại mối mai con cho thằng nào????

Mẹ cô nghe thế thì cười giả lả “mối mai gì, là có người người ta nhiệt tình giới thiệu… Người này…

Không để mẹ nói tiếp, Dương gắt nhặng lên “ Người ngợm gì con không biết. Con đang phát điên lên đây này. Anh Tân mẹ cũng nhờ. Chị Dung mẹ cũng nhờ, cái Mơ mẹ cũng nhờ. Sao mẹ không treo luôn lên lưng con cái biển gái ế cần làm mai ấy…

Mẹ Dương bị xả một tăng không kịp vuốt mặt, chỉ nói lại một câu lạnh như tiền “Treo được thì mẹ cũng treo rồi, lại đợi mày dạy đấy!”

Dương nghe xong xụi lơ cả người. Cô nhắm nghiền mắt, nói như rên “Mẹ, thế mẹ muốn con đi xem mắt bao nhiêu người mẹ mới vừa lòng…

“Thì nốt một lần này thôi”

Dương chán hẳn “Lần nào mẹ cũng nói nốt lần này. Con muốn hỏi mẹ đúng 1 câu thôi: cái “nốt” của mẹ là bao nhiêu thằng?”

Nghe giọng chán chường của Dương, mẹ cô cũng chán nản không kém, bà cũng bắt đầu cáu lên “Bao nhiêu thằng tao không cần biết. Miễn là cuối cùng trói được một đứa” Rồi không để Dương kịp hó hé thêm, bà dằn giọng.

“Mày có biết cái Hảo nó đã đẻ đứa thứ 2 rồi không! Kia kìa, cái Hằng đấy, con nó đi nhà trẻ rồi đấy. Mà chẳng nói đâu xa, con Lam con Duyên chồng con đề huề ra hết rồi…

Dương dậm chân bành bạch “Mẹ đừng có thấy người ta ăn khoai thì bắt con cũng vác mai đi đào. Lấy chồng chứ có phải mua con cá đâu…

“Thì mẹ cũng có bắt mày mua cá đâu! Mẹ bảo mày lấy chồng đấy chứ!

Đến lúc này thì Dương phát điên. Mẹ cô bắt đầu giở võ cùn ra rồi thì cô chỉ có nước chuẩn bị giơ tay xin hàng thôi. Nhưng Dương vẫn vớt vát lần cuối.

“Mẹ, con xin mẹ đấy. Thư thả, năm nay con đã tích cực lắm rồi…

“Thế thì tích cực thêm lần này nữa”

“Nhưng mà…”

Giọng mẹ Dương đột nhiên đanh thép, báo hiệu một hiệu lệnh không cho phép kháng cự “Không nói nhiều. Chiều nay sang bên nhà bác Tâm ăn cơm. Ăn mặc cho tử tế vào.

“Con không…”

“Mày mà không sang thì đừng có nhìn mặt mẹ”

Kết thúc câu hăm dọa, bà gác máy một nhát “rầm” đầy khí thế.

Dương muốn hét váng lên cho đỡ tức. Thế mới biết sách vở nói sai be bét, lúc nào cũng bảo bố mẹ nào cũng thua con cái.

Ở nhà cô, bố mẹ không cho con cái một kẽ nào để mà ngóc đầu lên nữa.

Chán nản, Dương quay về chỗ ngồi. Tâm trí chán chường, cô chẳng còn nhiệt tình đâu mà làm việc, Dương lẩn mẩn mở máy. Bàn tay click chuột vô tình chạm phải foder chứa ảnh. Từ ngày sắm bộ “súng ống” này, máy của cô phải cơi nới liên tục, vì mỗi lần đi chơi về cô lại đổ vào cơ man nào là ảnh và các loại clip. Đến hôm rồi, cái máy của cô đã đầy oặc, cô đành phải móc ví mua thêm một cái ổ cứng di động to đùng, dùng cho … bõ ghét.

Tay mông lung nhấp chuột, Dương chạm vào foder ảnh resort Rainbow. Cô chuyên tâm xem từng cái, rồi dừng lại ở tấm ảnh cuối.

Đó là tấm hình gã sơ mi đen đã đi lạc vào trong khuôn hình của cô. Dương nhướn môi cười. Cô lại nhớ đến cuộc tỏ tình mà mình nghe trộm được.

Anh chàng đó đã nói gì nhỉ. À, đại loại là chưa thực sự sẵn sàng cho bất cứ mối quan hệ nào, với bất cứ ai…

Ô, vậy thì anh đừng có dưỡn dẹo ở resort nữa đi, đừng có mặc cái sơ mi đen lạnh lùng như con thạch sùng nữa đi…Cứ trưng cái bộ mặt đẹp trai ra cho con gái nó thèm làm cái …giề?

Đời bất công thế đấy. Trong khi những gái già như cô trăn trở phải kiếm một tấm chồng, thì có những anh trai trẻ trông có vẻ rất ngon lành cành đào lại cứ hớn hở đòi độc thân. Và lại còn có những bà mẹ như mẹ cô, cứ sùng sục lên đi tìm một thằng con rể.

Đấy, không phải những điều hợp lí thì mới tồn tại đâu nhé. Vô lí đùng đùng vẫn tồn tại đầy rẫy ra kia kìa. Huhu!

 Tác giả| Đăng lúc 25-5-2012 08:56 PM | Xem tất
Chương 3.2: Chết cô rồi

Buổi chiều, Dương ngồi mò mẫm tìm thêm thông tin về sự kiện ba tỉnh Yên Bái, Phú Thọ, Lào Cai liên kết tổ chức lễ hội văn hóa du lịch về nguồn. Trong ba tỉnh, Yên Bái khó tìm điểm nhấn nhất, Dương suy nghĩ hồi lâu. Nếu như cho cô lựa chọn, cô sẽ không về trung tâm thành phố, mà sẽ đi về Nghĩa Lộ, thị xã được lựa chọn làm nơi khai mạc lễ hội này. Dương vẫn đang lẩn thẩn suy nghĩ thì Tân ló đầu vào.

“Ê, Nấm”.

Dương ngó ra, phì cười vì cái điệu “ê” rất “Nông văn rền” của Tân, chẳng còn chút oai phong nào của một trưởng ban biên tập.

“Em đây! Anh không phải gào tên Nấm thì thiên hạ mới biết là em lùn”.

“Này, dạo này vừa già vừa trái tính rồi đấy nhé. Chứ anh có gọi, ê , Ỉn, thì mày lại bảo anh không phải gào tên Ỉn thì thiên hạ mới biết là em tuổi lợn”.

Dương ngoác miệng ra cười.

“Dạ vâng. Em khó tính, em già, em ế. Thế anh gọi em có chuyện gì đấy?

Tân nháy mắt “Vẫn sự nghiệp cao cả kiếm chồng cho em, cô vừa gọi điện cho anh xin cho em hôm nay nghỉ sớm, về chuẩn bị tối nay còn đi gặp Bạch mã hoàng tử”.

Dương ôm mặt một lúc, ngồi im như tượng.

“Làm cái gì như chết rồi thế kia! Anh phê chuẩn rồi, xách túi về ngay không cô lại mắng anh là không tạo điều kiện cho mày kiếm chồng”

Dương buông tay xuống, nhìn Tân đau khổ “này, anh có biết bây giờ em có một ước ao, em có một khát khao gì không?

Mặt Tân như cố nín cười, châm chọc “Làn da nâu? Làn da nâu???

Dương hét lên “Em giết anh bây giờ”.

Tân phá lên cười “Thế muốn gì”?

“Em chỉ muốn trong từ điển của em không bao giờ tồn tại hai từ xem mắt với chả kiếm chồng. Hết.

Nói xong, Dương cầm cái túi, đi thẳng ra cửa.

“Em về, khỏi tiễn”

Tân được thể, cười nhăn nhở “Ừ, anh cũng không có ý định tiễn. Chúc ra ngõ gặp zai nhá…

Dương ngồi trước gương, chán ghét cái công việc trát tí kem tí phấn lên mặt. Mỗi lần “vôi ve” thế này, cô thấy mặt mình một trời bí bách, cứ như đeo một tấm mặt nạ dầy bịch ra đường. Nhưng mẹ đã dặn cô “ăn mặc tử tế”, mà cái công thức “ăn mặc tử tế” của mẹ bao gồm: trang điểm cộng đi giày cao gót và mặc váy đoan trang. Nếu xịt thêm tí nước hoa thì chắc mẹ còn nức lòng hơn nữa…

Không phải không có những lần Dương và mẹ tranh cãi nổ lửa vì mấy chuyện mối mai này. Thậm chí, có lần cô đã hét toáng là bà đừng bao giờ nhúng tay vào ba cái chuyện chồng con này nữa. Nhưng chỉ cần bà lẳng lặng quay đi, không thèm nói năng gì nữa, thì lòng Dương lại ngập tràn hối hận. Khi mẹ cô quát tháo, xì khói ra hai tai, thì Dương vẫn còn cơ hội. Nhưng khi mẹ im lặng, thì có nghĩa cô đã thua. Mà không, là cô lại nhận thấy mình một trời bất hiếu.

Lỗi là ở cô, cô không kiếm được thằng chồng ra hồn. Cho nên, ngay cả những khi ngán ngẩm nhất, thì Dương vẫn phải lò dò đi xem mặt, vẫn phải cười toe toét những khi mẹ mình nhờ hết người nọ người kia làm mai làm mối, để chứng minh rằng mình cũng tích cực, nỗ lực trong vụ kiếm tìm một thằng rể hiền cho bà lắm lắm.

Sau khi tô tô vẽ vẽ, Dương nghĩ với cái đống ở trên mặt kia, cô chẳng cần đeo khẩu trang làm gì cho mệt, vậy nên đội cái mũ bảo hiểm, Dương phóng xe ra đường, thẳng tiến đến bà nhà bác Tâm.

Bác Tâm là chị gái mẹ cô, bác sinh được những bốn anh chị em. Nhưng tất cả đều lấy vợ lấy chồng dễ dàng thuận tiện đến mức mẹ Dương đôi khi ghen tị nói nhà bác đã lấy hết vía tốt của nhà mình. Rồi sau đó, các anh chị lại nhiệt tình “gia tăng dân số” cho đất nước, sản sinh liền tù tì 8 đứa trẻ con, khiến bác lúc nào cũng tươi như hoa. Niềm vui của bác là trông coi những đứa cháu nghịch như giặc, và mối quan tâm của bác, kì dị thay lại đặt vào Dương.

Bác Tâm lo cho đứa cháu gái sắp “băm” mà mãi không chịu lấy chồng. Đôi khi Dương tự hỏi, không biết có phải sự sốt ruột của mẹ đã ám ảnh sang cả bác không? Vì thế, cứ vài hôm, Dương lại được triệu tập sang nhà bác ‘ăn cơm” một lần. Mà mỗi lần “ăn cơm” thế này, Dương không làm sao nuốt nổi.

Khi Dương đến, bác Tâm phấn khởi, hồ hởi kéo tay cô vào, nhìn cô một lượt rồi cười ưng ý “Xinh lắm”. Dương cười méo xẹo “Cháu mà xinh thì đâu đến nỗi bác với mẹ cháu cứ xốn xộn tình tang lên thế này”.

Bác kéo tuột Dương vào bếp. “Vớ vẩn. Không phải xốn xộn tình tang, mà là có cơ hội thì phải nắm lấy. Bác Thụ bảo thằng này là lính mới về, cũng dân xây dựng, rất có ý chí. Tối nay bác ấy sẽ đưa nó về đây… Giờ vào đây nấu cơm với bác.

Dương vào bếp, chỉ phụ mấy việc lặt vặt vì bác Tâm đã chuẩn bị đâu vào đó hết rồi. Dương không thấy bóng mấy đứa trẻ đâu thì ngạc nhiên. “Ô, mấy thằng nhóc đâu rồi hả bác”

Bác Tâm tay thái thoăn thoắt, cười cười “Sơ tán hết rồi. Có chúng nó ở nhà, quấy lắm, chuyện trò gì được”

Dương đờ người, nghĩ đến tình hình “nghiêm trọng” của vấn đề. Không gì có thể khiến bác Tâm rời “mấy cục vàng” của bác đi, thế mà hôm nay vì chuyện gặp mặt này, bác lại “sơ tán” hết bọn trẻ. Vậy nên chắc bác hi vọng ở mối này lắm đây.

Chết cô rồi!
 Tác giả| Đăng lúc 25-5-2012 08:57 PM | Xem tất
Chương 3.3: Không viển vông, không ngốc xít thì đâu phải là cô

Thật khổ, những chuyện gặp mặt thế này, trong khi “đương sự” thì lòng lạnh tanh, còn người đứng ngoài sắp xếp thì ai cũng tưng bừng khói lửa, cứ như cơ duyên đến tận nhà, chỉ có việc túm lấy. Dương mà tỏ ra thiếu nhiệt tình, bác sẽ giận cho bằng chết. Vậy nên, cô gượng cười.

“Bác đã gặp anh ấy lần nào chưa ạ?”

“Chưa! Chỉ nghe bác Thụ kể thôi. Thằng này sinh năm 79, hợp tuổi lắm đấy. Mà chưa kể, thấy bảo cũng sáng sủa lắm. Mới về chỗ của bác, mà đã được giao làm đội trưởng đội thi công rồi!”

“Vâng”.

Bác Tâm im lặng một lúc, lúc sau quay sang thì thào với Dương “mà bác bảo, thằng đấy cũng không biết là hai bác định làm mai đâu. Hôm nay bác Thụ chỉ rủ nó về nhậu, cứ vờ như là tình cờ gặp cháu ở đây thôi…

Ôi trời ơi, lại có kịch bản “tình cờ” ở đây cơ đấy. Dương cười méo xẹo, lòng thầm nghĩ, lỡ vớ phải anh chàng cũng dị ứng mấy trò mối mai này thì … vui ác. Cô và anh ta sẽ nhìn nhau từ phút đầu tiên và nhận ra rằng hai người đã có … thù oán với nhau từ kiếp trước.

Từ chính bản thân Dương suy ra thì biết, vì vốn khó chịu với những vụ mai mối, cho nên vô hình chung, sự khó chịu đó sẽ lan sang cả đối tượng được mai mối. Cũng không ít lần, có những người Dương gặp cũng rất ổn, cũng rất đường hoàng phong độ, song cái ý nghĩ một người đàn ông bị ép sắp đặt mai mối khiến Dương không thể mảy may nảy sinh chút nể phục nào dù chỉ bằng ngón tay út. Ở đây, đúng là “đồng bệnh” mà lại chẳng “tương lân” tí nào hết.

Dương và bác Tâm nấu nướng xong thì bắt đầu bày biện ra bàn. Bác Tâm không giấu được sốt ruột, liên tục nhìn đồng hồ. Dương thì bình thản như không, tót ra xem ti vi ở phòng khách. Bác Tâm cứ đi ra đi vào, cuối cùng không kềm nén được, bác móc điện thoại ra bấm số.

“Anh sắp về chưa… Ừ… em nấu xong hết rồi đây này. Dương nó cũng đến lâu rồi. Nhanh lên đấy!

Bác Thụ là dân xây dựng, trước làm nhà nước, đến tuổi thì nghỉ hưu. Nhưng nghỉ hưu rồi thì bác lại bung ra làm ăn, thậm chí còn “hoành tráng” hơn cả trước đây. Tính bác cởi mở, vui vẻ, trong các cuộc nhậu thì lại rất phóng khoáng hết mình, cho nên ở đâu cũng có anh em bạn hữu. Trong nhà, mọi người cũng rất nể bác. Mà đặc biệt, bác lại rất quý Dương.

Hồi cô còn bé tí, bác hay bế cô vào lòng, quấn chăn quanh hai bác cháu, vờ làm chuồng chim khiến cô thích mê tơi. Bác lại đọc nhiều sách, hay kể cho cô nghe những chuyện kì bí khiến cô há hốc. Bác thường cười ha hả nói rằng, tại sao trong bốn đứa con của bác, không có đứa nào học được cái kiểu “há hốc kinh ngạc” của Dương. Cho nên, Dương cũng là người tạo cảm hứng cho bác sáng chế những câu chuyện phiêu lưu nhiều nhất.

Khi Dương bị cả họ gào rú về chuyện lấy chồng, thì bác Thụ vẫn vỗ đầu bảo cô không việc gì phải vội. Thế mà hôm nay, bác lại “dắt” một thằng “đệ” về cho cô. Thế nghĩa là sao??? Huhu, đến bác Thụ cũng thấy cô như một con lợn ỉn, nuôi lâu thì cũng đến lúc “xuất chuồng” rồi sao?

Cố lắc lắc đầu để không nghĩ gì thêm, Dương ngồi chăm chú xem một chương trình du lịch về Căm pu chia. Cách làm như một phóng sự tài liệu này khiến cô rất mê. Dương vẫn thầm nghĩ, có dịp, cô sẽ đi Căm pu chia. Về chuyện ước mơ đi Căm pu chia này, xuất phát từ một lí do cũng rất vớ vỉn. Ngày trước, Dương xem bộ phim “In the mood for love” của Vương Gia Vệ, cô mê cái khuôn mặt đa cảm của anh chàng Lương Triều Vỹ kinh khủng. Khi anh chàng đến ngôi đền của tình yêu và thù hận này, anh đã thì thầm vào một hốc đá, về bí mật mối tình chôn sâu trong lòng…

Cô ước, cũng có lần, lòng cô có đủ một mối tình, để gửi trao vào đó, để nơi hốc đá bí mật kia, lưu giữ lại lời thì thầm yêu thương của mình với một người xứng đáng.

Mỗi khi nghĩ đến chuyện này, Dương lại thấy mình ngốc xít một cách kì dị. Có phải thế không nhỉ? Cô đã sắp ba chục tuổi đầu mà cứ mơ ước những điều viển vông. Nhưng đôi khi, không viển vông, không ngốc xít, thì đâu còn là cô nữa???

Bác Tâm ngồi xuống cạnh cô, khiến Dương sực tỉnh dòng suy nghĩ miên man. Giọng bác bắt đầu cáu kỉnh “cái ông này, đã dặn thế rồi mà giờ còn chưa vác mặt về… cơm canh nguội hết cả…

Dương cầm tay bà, vỗ nhè nhẹ như để động viên. Đúng lúc đó, có tiếng lạch cạch mở cửa. Bác Tâm vẻ mặt nhẹ nhõm, phấn chấn đứng lên.

“Về rồi đấy”

Bác Thụ đi vào, khuôn mặt mệt mỏi sau một ngày làm việc. Bác Tâm đỡ cặp cho bác, rồi ngó nghiêng ra đằng sau, mặt ngơ ngác.

“Nó đâu???”.
 Tác giả| Đăng lúc 25-5-2012 08:57 PM | Xem tất
Chương 4.1: Con nhái bén và quả dưa hấu

Dương dong chiếc Atila béo ịch đời cổ lỗ sĩ xuống đường một cách đầy phấn chấn, sau khi chào bác Tâm bác Thụ. Trái với thái độ áy náy của cả hai bác, Dương hớn ha hớn hở vì một bữa “xem mắt” rất hợp ý cô. Ăn cơm ngon lành, không phải vờ vịt làm hàng, không phải nặn óc suy nghĩ xem mình phải nói cái gì và không được nói cái gì với một tên giời ơi đất hỡi nào đó, và đặc biệt lương tâm không có tí cắn rứt nào với người mẹ đang sôi sình sịch ngồi đợi tin tức ở nhà.  Anh chàng kĩ sư đó không đến, và lỗi không phải ở cô. Thấy bác Thụ bảo là đi gần đến nhà, hình như nhận ra cuộc nhậu này không “trong sáng” như anh ta tưởng, thế là anh ta viện đủ cớ chuồn thẳng cánh. Há há, đời cần phải có những anh zai không chấp nhận cúi đầu để thầy u sếp sủng mối mai thế chứ. Ố la la, ố yeah yeah, cuộc sống thật là tươi đẹp ^.^  Nhưng chỉ một giây, Dương nhận ra cái thứ mà cô vừa trìu mến gọi là tươi đẹp kia nó lại khăng khăng chứng minh nó không hề tươi đẹp như cô nghĩ. Dương đau khổ khi chiếc xe của cô phành phạch lên mấy tiếng rồi … tắt hẳn.  Dương thử đề lại mấy lần, nhưng con xe của cô kiên quyết chỉ kêu lên mấy tiếng như mèo rồi … lịm. Dương dựng chân chống, nhìn cái xe hồi lâu, muốn khóc vì bất lực.  Đây là khu chung cư cao cấp, chẳng có một cửa hàng sửa xe nào khả dĩ gần đây cả. Điều đó có nghĩa là cô phải tự lực cánh sinh. Mà tự lực cánh sinh có nghĩa là gì, là cô sẽ phải đạp cho cái con xe vừa già vừa béo này cho đến khi nào nó nổ máy thì thôi. Mà giời ạ, những ai từng đi tay ga thì biết nỗi kinh hoàng của một đứa con gái khi phải làm dận nổ một chiếc xe tay ga là thế nào. Bữa trước, anh chàng sửa xe ở quán quen mà cô hay sửa đã kêu cô nên thay ắc quy đi, vì cả cái ắc quy lẫn đồ xạc của con xe này đều “tã” lắm rồi. Nhưng Dương cứ lần lữa không thay, cơ bản vì nghĩ mình chuẩn bị mua xe mới nên cứ tiếc tiền. Cuối cùng là cái sự ki bo của cô trả giá thế này đây.  Dương nhìn quanh quẩn xem có anh zai cao to đen hôi nào lướt qua không để mà nhờ vả, nhưng tuyệt nhiên không thấy. Mà bây giờ trở lại lên nhà bác Thụ bác Tâm thì Dương càng không muốn. Bác Tâm sẽ lôi cổ cô ở lại, ngủ với bác một đêm. Và trong đêm đó, bác sẽ nhồi nhét cho Dương bằng chết những sự không hay về việc con gái sắp “băm” mà chưa lấy chồng, đúng những nội dung mà mẹ cô không ngừng nhồi nhét cho cô.  Dương đau khổ nghiến răng, okie, đã vậy thì cô sẽ chiến đấu với con xe này vậy. Vừa an ủi mình “Đừng tuyệt vọng Dương ơi đừng tuyệt vọng”, Dương vừa hì hục kéo con xe để dựng chân chống giữa. Nhưng con xe béo ỉn này cứ trơ trơ, đến khi Dương toát mồ hôi, nghiến đến rụng cả răng thì cũng vật vã dựng được nó lên.  Khi con xe nghễu nghện đứng thẳng lên, là lúc Dương sắp lăn quay ra đất. Cô ngồi bệt ở vỉa hè, nhìn con xe, thở hổn hển. Lúc lâu sau, cảm thấy phục hồi một tí sức lực, cô bắt đầu đu người lên chiếc xe, bắt đầu dận từng nhát một. Lòng khẩn cầu mong mỏi: Nam mô a di đà… lạt! Mày nổ giùm tao cái xe ơi!  *—-*—–*—–*  Quân bước ra từ quán Billard, thở dài một hơi khoan khoái, duỗi duỗi đôi tay từ lâu đã không cầm cơ, khóe môi rộng nhếch nụ cười tự mãn. Hóa ra, mấy năm không chơi, trình của cậu cũng không thụt lùi là mấy. Vẫn ăn tiền của thiên hạ như thường.  Quân rút ra vài tờ tiền trong túi, lẩm nhẩm đếm, bất giác chép miệng vài cái. Từ ngày “ông bà bô” siết chặt chi tiêu, Quân mới có thói quen đếm những đồng tiền trong túi mình. Nghĩ đến đây, Quân lại cười khoái trá một chặp. Tại sao mẹ cậu lại nghĩ nếu cắt tiền tiêu vặt là sẽ gô cổ được cậu về cái công ty cổ lỗ đó nhỉ? Còn tướt. Đời thì thiếu gì cách kiếm ra tiền.  Ngó quanh ngó quẩn, Quân tính bắt một chiếc taxi để về tá túc tạm ở nhà ông chú. Mấy thằng bạn Quân vẫn tá túc nhờ, không hiểu bằng cách nào mẹ cậu vẫn lần ra bằng sạch, và cuối cùng chẳng biết bà “công tác tư tưởng” với bọn nó kiểu gì, mà chẳng đứa nào mặn mà cho Quân ở ké tiếp nữa.  Nhưng nếu Quân tới nhà ông chú trẻ, thì có ba đầu sáu tay mẹ cậu cũng không tìm ra được. Cái ý nghĩ làm bà vò đầu bứt tóc vì bất lực khiến Quân thấy phấn chấn lạ lùng.  Nhưng thế quái nào mà không một chiếc taxi nào lượn khượn qua đây nhỉ? Quân bực bội đi bộ vài vòng, định bụng vớ ông xe ôm nào đi tạm cũng được. Nhưng xe ôm và taxi hôm nay cùng rủ nhau đình công hết lượt hay sao mà không còn một mống.  Quân chép miệng, cậu thong thả đi hết con phố, sang đến khu chung cư mới quy hoạch và mở rộng. Khu này thoáng đãng, thường chỉ mấy ông “cốp” mạnh vì gạo bạo vì tiền mới mua được. Kể ra, đời lắm tiền quả tình cũng sướng thật í chứ   Đang đi lững thững, ngó đông ngó tây, chợt một hình ảnh đập vào mắt Quân khiến cậu dừng lại, trố mắt.  Phía xa xa, đầu con đường, dưới ánh đèn vàng nhạt của cây cột điện, có một cô nàng mặc váy, đang đu lên chiếc xe tay ga, trì cả người xuống, hì hà hì hục đạp đạp dận dận. Đứng xa thế này mà Quân vẫn như nghe thấy tiếng thở của cô ta. Hình như là cô nàng muốn dận nổ xe. Nhưng trì cả người xuống, váy tốc cả lên, mà chiếc xe vẫn không “lên tiếng”.  Một cơn gió mạnh khiến cho cái vạt váy kia bay tung xòe lộ ra vài hình ảnh ngon mắt, nhưng cô nàng vẫn không để tâm, mắm môi dận lấy dận để, trông không khác gì một con nhái bén đang cố đạp nổ một quả dưa hấu.  Quân phá lên cười.
Đăng lúc 25-5-2012 09:26 PM | Xem tất
hết rùi ak chị,đang hay...hik
Đăng lúc 26-5-2012 07:55 AM | Xem tất
bupbexinh gửi lúc 25-5-2012 08:57 PM
Chương 3.3: Không viển vông, không ngốc xít thì đâu phải là cô

Thật khổ, những chu ...

khi ng ta trẻ, thì mọi việc đều có thể xảy ra... hí hí
Đăng lúc 26-5-2012 10:41 AM | Xem tất
đã đọc xong truyện này,dài,cơ mà hay,hihih,hết cả 1 buổi sáng
Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

Quy tắc điểm

Hosting chuyên nghiệp by VTHOST.
Truyen tai iWIN | , > Quảng cáo liên hệ admin@traitimyenbai.net

Phòng tối|Lưu trữ|Diễn đàn Yên Bái Community Guidelines |

GMT+7, 24-10-2014 01:49 PM , Processed in 0.120511 second(s), 23 queries .

Powered by Discuz! X3.2

© 2001-2013 Comsenz Inc.

Trả lời nhanh Lên trên Trở lại danh sách